Tớ không phải là một đứa hạnh phúc.
Và khi tớ nói với mọi người điều này, họ suy luận rằng tớ là một đứa bất hạnh.
Họ cho rằng, tâm trạng của tớ chỉ có hai cực hoặc là tớ quẩy căng đét hoặc là tớ
là đứa loser thảm hại.
Họ không nhận ra rằng sự đa dạng của
cảm xúc mà chỉ có trạng thái sống HẠNH PHÚC.
Nhưng tớ chưa bao giờ cảm thấy “hạnh
phúc”. Tớ từng thấy vui vẻ, tớ từng thấy sung sướng. Nhưng những cảm giác đó đến
rồi đi rất nhanh. Cảm thấy “hạnh phúc” ám chỉ cái gì đó lâu bền hơn. Nó ám chỉ
bạn đã hoàn tất những đòi hỏi cần thiết và giờ bạn có thể ngồi trên đống hạnh
phúc của bạn, mãi mãi.
Nó ám chỉ bạn đã chiến thắng. Bạn đã
đánh bại tên trùm cuối cùng. Bạn đã làm được. Bạn đã chiến thắng. Bạn thật phi
thường. Bạn đã bình an vô sự?
Tớ chê bai ý tưởng hạnh phúc này, lời
phản biện thế nào cũng là “ Oh tớ biết! hành trình mới là quan trọng.”
Nhưng cũng không phải thế.
Cuộc trò chuyện về “hành trình” luôn
luôn đi kèm với ý tưởng rằng đó là một cuộc dạo chơi vui vẻ, đầy ắp những nụ cười
và niềm vui.
Hơn nữa, cuộc hành trình luôn phải có
đích đến, nếu không thì bạn chẳng phải là cậu người lùn Frodo, bạn chỉ là một đứa
không nhà lang thang cùng với chiếc nhẫn ăn cắp.
CÓ LẼ tớ sinh ra đã khác biệt
Có lẽ bẩm sinh tớ đã lo lắng và giận
dữ và đó là cách tớ tìm thấy bình yên với vũ trụ này
Bởi vì tớ không hạnh phúc và tớ chả thèm
giả vờ làm gì.
Thay vào đó, tớ bận rộn, tớ đam mê, tớ
cuồng nhiệt với cuộc sống. Tớ làm những thứ có ý nghĩa với mình. (thế này tốt đấy!)
TỚ CHẠY
Tớ từng chạy hàng giờ đồng hồ. Tớ chạy
trên những rặng núi cho tới khi long cả móng chân. Tớ chạy cho tới khi chân
mình chảy máu và da mình cháy nắng và xương mình gào thét.
TỚ ĐỌC
Tớ đọc những cuốn sách dài, khó hiểu
về những thứ rất thông minh
Và tớ đọc những cuốn sách ngắn, ngớ
ngẩn về những thứ ngu ngốc
Tớ đọc cho tới khi những câu chuyện
trong sách trở nên thú vị với tớ hơn cả những con người thực sống xung quanh
mình.
TỚ LÀM VIỆC
Tớ làm việc 12 giờ một ngày
Tờ làm việc cho đến khi đầu óc mình mụ
mẫm và tớ quên cả ăn uống và tới khi ánh sáng bên ngoài lịm dần
Tớ làm việc cho đến khi mình bốc mùi
Khi tớ làm những điều đó, tớ không cười
vang hoặc tràn đầy năng lượng
Tớ không HẠNH PHÚC
Thực tế, khi tớ làm những thứ đó tớ
thường cảm thấm đau khổ
Những tớ vẫn làm chúng bởi vì tớ thấy
chúng CÓ Ý NGHĨA
Tớ thấy chúng thú vị méo dứt được
Tớ làm chúng bởi vì tớ muốn được giày
vò và thử thách và đằm chìm.
Tớ muốn xây lên, rồi lại đập bỏ
Tớ muốn bận rộn và đẹp đẽ và tràn đầy,
mười nghìn bộ phận đang chuyển động.
Tớ muốn bị thương, để tớ có thể được
chữa lành
Tớ không phải là không hạnh phúc. Tớ
chỉ bận rộn.
Tớ ĐAM MÊ SỐNG
VÀ ĐIỀU ĐÓ ỔN
