Lời mở đầu
Trang 4 đến 11, tập 1 tiểu thuyết "Candy Candy, câu
chuyện cuối cùng", tác giả Kyoko Mizuki
"Thân gửi cô Pony,"
Vừa viết xong cái tên trên nền giấy trắng, tôi
đã phải buông bút bởi cảm giác cả lồng ngực đang bị một núi cảm xúc làm cho
cháy bỏng.
Tôi hít vào thật sâu, hơi thở của sự nhẹ nhõm và
lòng biết ơn.
Trong lúc vô thức, tôi thấy hai bàn tay mình đan
lại với nhau.
Những tuần gần đây tôi không thể làm gì hơn là
cầu nguyện, hằng ngày viết những lá thư gửi đến cô Pony, cầu nguyện cho cô bằng
cả trái tim mình.
Nhà Pony thật là xa. Nó xa đến cả một đại dương,
chưa bao giờ tôi có cảm giác oán giận như lúc này.
Tôi muốn được ở cạnh cô Pony, giúp cô chống chọi
với căn bệnh và khiến cô có thêm lòng can đảm.
Tôi ngưng viết khi chỉ vừa xong cái tên và đọc
lại bức thư gửi từ cô Lane.
Ngay cả những nét chữ viết tay gầy và vui vẻ của
cô Lane cũng như đang nhảy điệu hân hoan bảo rằng cô Pony đã qua cơn nguy kịch
và bây giờ cô đang trong giai đoạn hồi sức.
“Candy, ta có thể nghe thấy tiếng con hỏi ta
rằng “Cô có chắc không cô Lane? Cô không nói thế để cho con yên lòng chứ?” nên
ta gửi kèm đây thư viết tay của cô Pony. Khi nào khỏe hơn chút thì cô ấy sẽ gửi
con lá thư dài hơn.”
Kèm theo đó là một lời nhắn ngắn từ cô Pony. Tôi
đọc đi đọc lại và mỗi lần đọc là nước mắt lại tràn đầy.
“Cô làm cho con lo phải không Candy?
Cô không sao đâu!
Cô còn có rất nhiều thứ phải làm, cho cả lũ trẻ nữa.
Nên cô quyết định sẽ không chết cho đến khi chúng ta gặp lại nhau.
Chắc chắn Chúa Trời sẽ thấu hiểu.
Pauline Giddings”
Tôi đưa ngón tay viền theo từng con chữ.
Nét chữ to và tròn, rất hợp với cô Pony luôn
tràn ngập tình thương. Tôi dường như có thể nghe được giọng nói và mùi thơm tỏa
ra từ những chiếc bánh rán nóng hổi của cô Pony.
“Cô Pauline…”
Tôi không thể không mỉm cười khi thì thầm cái
tên ấy.
Chỉ đến khi lớn tôi mới biết Pony không phải là
tên thật của cô.
“Từ khi còn bé cô đã được gọi là Pony rồi, cứ
như cô là một chú ngựa con mủm mĩm của trang trại hàng xóm ấy. Có lẽ vóc dáng
của cô so với hồi đó cũng chẳng thay đổi gì!”
Cô vừa kể vừa cười lớn.
Mỗi lần đụng đến chuyện tên gọi, cô Lane không
bao giờ quên nhắc lại lời thú tội vui nhộn của mình.
“Giá mà tất cả đều biết hồi còn nhỏ ta đã bị
ghẹo như thế nào vì cái tên của mình, Lane Roche! Roche, nghe cứ như là
“gián”(roach) hay “cá trê”(loach) ấy… Nó khiến ta tức điên lên được, ta đã lầm
bầm cứ đọc đi, càng sai càng tốt. Xét lại thì đấy cũng là một cái họ đáng kính
được truyền từ đời này sang đời khác, hành động của ta thật không thể tha thứ
được!”
Tôi nhớ cô Lane đã ngước lên trời với vẻ ăn năn
thật sự.
Hơi ấm từ chiếc lò sưởi ở nhà Pony. Tiếng gỗ
cháy lách tách.
Cô Pony ngồi thoải mái trên chiếc ghế bành trong
khi cô Lane chuyền tay tôi ly sô cô la nóng ở trước lò sưởi, miệng nói “Coi
chừng đấy Candy, nóng lắm!”
Cô Lane chưa kịp dứt câu thì tôi đã kề môi lên
ly làm một ngụm để rồi bị phỏng một miếng ngay miệng.
Kỉ niệm ấy, mùa đông ấy.
“Con vẫn chẳng thay đổi…Candy!”
Cô Pony cười phá lên.
Dư vị của kẹo dẻo nướng trong lò.
Tuyết.
Sự im lặng trong căn nhà khi lũ trẻ đều đã đi
ngủ. Nhưng tôi biết thật ra bọn chúng chưa ngủ đâu. Chúng đang đợi tuyết rơi.
Khi người lớn đã yên vị trên giường chúng sẽ trốn ra ngoài và xây một người
tuyết thật bự hòng làm các cô hỏang sợ vào sáng mai.
Ngay cả tôi cũng đã từng thế. Với Annie và Tom,
chúng tôi đã cấu da nhau chỉ để không ngủ gật vào buổi đêm và đợi tuyết xuống.
Tôi biết ơn ba mẹ đã bỏ rơi mình ở nhà Pony. Đấy
chính là quê hương của tôi, là nơi tôi có thể quay lại.
Tôi đứng dậy từ bàn làm việc của anh*, chầm chậm
bước đến chiếc bàn gỗ cạnh tường, bên trên có treo 1 khung gỗ thủ công bao
quanh bức tranh sơn dầu có kích thước 55 x 33cm. Anh đặt bức tranh theo một
hướng mà đứng ở đâu trong phòng cũng có thể thấy được. Anh là người đã phát
hiện bức tranh trong một phiên chơ trời ở Luân đôn, vài năm về trước. Chẳng
phải là món quà tuyệt vời sao?
Chỉ với một ánh nhìn anh đã nhận ra chính nó,
trong rất nhiều bức tranh cũ, là bức tranh vẽ nhà Pony.
Không chỉ miêu tả đầy đủ khung cảnh có thể
thưởng thức từ phía đồi Pony.
Nó còn mang đến cảm giác bồn chồn cho người xem.
Có một chữ kí khá nhạt ở góc bức tranh.
Viết “Slim”
Khi phát hiện ra chữ kí ấy tim tôi như muốn thắt
lại.
Slim!
Đấy là một đứa con trai với làn da ngăm và đôi
mắt xám u buồn. Mỗi khi đêm xuống nó lại khóc.
“Slim khóc trong khi nắng chiều đang nhuộm đỏ
bầu trời. Có lẽ ngay từ lúc còn đỏ hỏn nó đã nhớ rõ khoảnh khắc bị bỏ rơi.”
Cô Lane nói bằng giọng rất buồn.
Tôi nhớ chính cô Lane đã gọi nó là Slim (mảnh
khảnh).
Nó là môt đứa trẻ rất nhát, nhưng lại rất quý
tôi. Nó cũng thường đái dầm và luôn cố gắng giấu bằng mọi cách, nhưng làm sao
qua mắt được các cô. Slim, gầy và ốm yếu, lúc nào cũng chỉ vẽ tranh.
“Cô đã hy vọng nó có thể đi học vẽ tranh.”
Câu nói của cô Pony bỗng nhiên vang trong tai
tôi rất rõ.
Khi tôi quay lại nhà Pony thì Slim đã rời khỏi.
Có vẻ như nó đã được một người thợ rèn sống ở
một thị trấn xa nhận nuôi. Các cô đã rất buồn vì Slim sẽ phải sống trong một
thế giới không còn liên hệ gì với những bức tranh.
Slim, vậy là em vẫn luôn nhớ vẽ tranh!
Những nét vẽ rất chính xác và tinh tế. Slim là
người duy nhất có thể phác họa khung cảnh nhà Pony ngày xưa một cách sống động
như thể nó đang ở ngay trước mắt tôi.
Bây giờ nhà Pony còn tuyệt vời hơn hồi trước.
Nhưng tại sao tranh của Slim, con nuôi của một
người thợ rèn lại có thể lưu lạc đến Luân Đôn , một nơi rất xa nước Mỹ? Hơn nữa
còn là ở chợ trời!
Tôi chỉ có thể đoán là cuộc đời của Slim cũng
giống như tôi, không suôn sẻ gì mấy.
“Candy, cô không thể không nghĩ rằng đây là sự
trùng hợp rất kì diệu, nó xảy ra chỉ để mang đến cho con một tinh thần tốt.
Hãy giữ gìn bức tranh của Slim. Chúng ta ở trong ấy. Candy, chúng ta sẽ luôn ở
đấy và dõi theo con. Chắc chắn Slim cũng có trong ấy, và tất cả mọi người.
Giữ gìn sức khỏe nghen con, hãy luôn giữ bức tranh bên mình.”
Lời hồi âm ấm áp từ cô Pony cho bức thư tôi viết
kể chuyện anh ấy đã tìm thấy tranh của Slim.
Tôi đã nghĩ đến việc gửi bức tranh đến các cô,
những người luôn lo lắng về Slim.
Tôi nghĩ các cô đã ngầm hiểu.
Các cô bảo rằng nó có ý nghĩa hơn đối với tôi.
“Một nơi con có thể quay về.”
Mặc dù ở rất xa, nhà Pony sẽ luôn hiện diện
trong phòng khách của tôi.
Thật sự thì, tôi đã không thể không nghĩ rằng
Slim vẽ bức tranh ấy là cho tôi.
Tháng Năm thật tuyệt vời.
Đồi Pony tràn ngập những bông cỏ trắng và hoa
mao lương. Những rặng cây xanh mướt bao lấy nhà Pony. Những ngọn cỏ dài
và mượt. Và sắc màu rực rỡ của hoa đậu tím và cúc vàng.
Dường như có thể nghe thấy rất rõ tiếng kêu cót
két mở ra từ chiếc cửa gỗ và bóng cô Lane chạy vụt ra nhằm bắt lại Tom đang
chạy thục mạng.
Tôi đã ở đó.
Cùng với Annie.
Sự việc xảy ra làm thay đổi hòan toàn cuộc sống
của tôi.
Ngày Annie về làm con nuôi của gia đình
Brighton…
Thời gian quay lại rất nhanh.
…Tôi nhắm mắt.
Tiêu đề 1
Annie biến mất
khiến cô Lane cuống cuồng đi tìm.
“Trời ơi, Candy! Annie ở đâu hả?”
“Con không thấy bạn ấy ở đâu hết! Cả đồi Pony cũng
không!”
“Làm sao bây giờ? Sắp đến giờ khởi hành rồi… Nó có
thể đi đâu được chứ?”
Cô Lane vò đầu bứt tóc.
“Cô đừng lo! Con nhất định sẽ tìm thấy bạn ấy!”
Candy cố gắng an ủi cô Lane rồi chạy phắt đến chuồng
gà, nhưng vẫn không tìm thấy Annie.
Nhanh lên! Không là ông bà Brighton sẽ đổi ý về Annie, Candy nhủ thầm.
Ông bà Brighton đã quyết định nhận Annie làm con
nuôi.
Làm ơn đấy Annie, cậu sẽ có Ba Mẹ tử tế đến thế cơ mà…
Trở về 1 tiếng trước, ông bà Brighton đã đến nhận
Annie làm con nuôi và tặng cho cô bé một món quà, là chiếc váy đầm màu xanh lơ
như bầu trời xanh thăm thẳm, lúc ấy cô bé vẫn còn tươi cười rất hạnh phúc.
Nhưng đến gần giờ khởi hành thì lại không thấy cô bé đâu.
Annie, hay là cậu không thích chiếc váy?
Lúc không tìm thấy Annie ở chuồng gà, thật ra
trong tim Candy lại ngập tràn hy vọng.
Phải chia tay Annie, Candy có cảm giác như bị phân
ra làm hai. Từ lúc còn là trẻ sơ sinh đến bây giờ đã 6 tuổi, hai đứa luôn như
hình với bóng. Annie, đứa bé hay khóc nhè, lúc nào cũng chạy theo Candy.
Nếu tìm thấy Annie, bạn ấy sẽ trở thành con nuôi của
gia đình Brighton. Chắc chắn là như thế.
Candy cảm thấy rối mù.
Ngay lập tức cô bé chối bỏ những suy nghĩ ấy.
Không được! Annie nhút nhát đã bỏ trốn rồi. Annie lúc
nào cũng muốn có Ba và Mẹ, chuyện ấy ai cũng biết. Candy, không được nghĩ như
thế! Đúng vậy mình là người biết rõ hơn ai hết!
Cô bé tìm khắp chuồng gà mà vẫn không thấy Annie.
Bạn ấy đi đâu được chứ. Không thể nào chạy vào rừng, Annie luôn bảo trong rừng
rất đáng sợ, bạn ấy sẽ không bao giờ vào đó một mình đâu.
Nhưng cũng có thể là bạn ấy đã trốn ở đó. Mình phải thử
tìm!” Candy chạy đến khu rừng rậm đằng sau nhà Pony.
Phải nhanh chóng tìm ra Annie. Candy quyết tâm trong lúc bước vào khu rừng rậm
rạp, nơi ánh sáng phải rất len lỏi mới có thể chiếu vào.
“Annie! Trả lời tớ đi! Annie!”
Candy la lên. Âm thanh làm kinh động chim chóc khiến
chúng bay xào xạc. Cô bé chạy nhanh hết mức có thể, tiếng chân dậm lên cành cây
khô càng lúc càng hối hả.
Đột nhiên cô bé khựng lại. Trong khu rừng rậm rạp
cô bé trông thấy ánh sáng lấp lánh của “chiếc váy màu xanh lơ”. Candy thở một
hơi dài. Chính
là Annie, bạn ấy đang khóc.
“Annie tìm thấy cậu rồi!”
Candy buông một hơi thở dài nhẹ nhõm. Annie ngước
mặt lên, đôi mắt đẫm nước lóe lên những tia lấp lánh.
“Candy…”
“Đừng sợ nè Annie. Tại sao cậu khóc?”
Một giọt nước mắt trào ra trên mặt Annie.
“Candy, tớ không muốn đi đâu hết. Tớ không muốn phải
xa Candy…”
“Annie, không thể nói như vậy. Cậu sẽ có Ba Mẹ tốt
thế cơ mà!”
“Nhưng Candy. Tớ sợ lắm…”
Candy ngồi xuống bên canh Annie với bộ tóc nâu dày
óng ánh.
Khu rừng đáng sợ với Annie là thế, vậy mà bạn ấy lại dám vào đây một mình.
Tất nhiên vào lúc này Annie sẽ có cảm giác sợ hãi
với cuộc sống sắp tới, nhưng điều ấy sẽ tan biến dần. Giống như cảm giác lo lắng
khi phải quyết định điều gì đó.
Candy mỉm cười nhích lại gần Annie.
“Sợ gì chứ? Tớ thấy nhìn cỡ nào đi nữa ông
bà Brighton ấy chẳng giống quỷ Dracula tí nào!”
Candy làm bộ cau mày lại trong lúc nhe răng ra hù
Annie.
“Candy!”
Annie vừa lau nước mắt vừa cười khúc khích.
“Đúng rồi Annie! Phải cười lên! Hôm nay là một
ngày cực kì hạnh phúc! Cậu sẽ trở thành con gái của gia đình Brighton. Tớ ghen
tị lắm đấy. Nhà họ chắc có rất nhiều phòng ngủ, lại còn tiệc tùng linh đình. Phải
hứa sau này mời tớ đến chơi đấy, công chúa Annie!”
“Candy, tớ sẽ là công chúa trong một căn nhà lộng
lẫy.”
Khóe mắt Annie vẫn còn vương vấn nước, bây giờ trở
nên lung linh đầy mơ mộng.
“Đi thôi nào Annie! Ba Mẹ đang đợi cậu đó!”
Annie mỉm cười và gật đầu.
Tay trong tay, cả hai rời khỏi khu rừng. Bàn tay ấm
áp của Annie khiến Candy cố gắng ngăn dòng nước mắt. Chỉ một chốc thôi sẽ chẳng
bao giờ có cơ hội chạy cùng nhau. Không
được khóc, đây là hạnh phúc của Annie, phải cười và tiễn bạn ấy đi.
Cuối cùng cũng đến lúc chia tay, hai cỗ xe ngựa đến
đón Annie bị bao quanh bởi đám trẻ con tò mò, chúng kêu lên những tiếng ồ à.
Sau đó tất cả cúi đầu yên lặng. Candy chạy ào đến bên Annie đang ngồi run rẩy
trong cỗ xe, Mắt Annie ngân ngấn nước.
“Annie đủ rồi, không được khóc!”
Candy cố gắng động viên, mặt làm trò hề. Annie cuối
cùng cũng bình tĩnh hơn.
Cô Pony chào tạm biệt vợ chồng nhà Brighton và tiễn
họ ra cỗ xe. Người đánh xe vút một roi và cỗ xe từ từ lăn bánh.
Cô Lane chạy với theo, không quên nói,
“Annie phải để ý cái bụng nhé!”
“Và đừng quên cầu nguyện, Annie!”
Giống như cô Lane, cô Pony cũng gật đầu với khuôn
mặt buồn bã. Annie ngoái đầu ra đằng sau, nước mắt nhem nhuốc làm xấu đi khuôn
mặt xinh xắn.
“Cô ơi…Candy ơi…Mọi người ơi…”
Không thể thốt nên lời nào khác, Annie bật khóc
trong lòng bà Brighton.
Tiếng ngựa kêu lộp cộp bắt đầu tăng tốc.
“Annie, tạm biệt!”
“Sống vui vẻ nhé!”
Đám trẻ con chạy đuổi theo Annie, miệng không ngớt
kêu lên những lời tạm biệt.
“Candy”… Annie kêu lên khe khẽ.
Candy lặng im không thốt lên được lời nào, chỉ
nhìn theo bóng xe ngựa đang nhỏ dần. Cô bé cũng không chạy theo cỗ xe giống lũ
trẻ con.
Khi xe đã khuất bóng, Candy ngay lập tức chạy đến
điểm cao nhất của nhà Pony, nơi cây sồi già đang đâm những chồi mới. Cô bé leo
thoăn thoắt lên ngọn cây.
“Candy! Nguy hiểm lắm! Xuống đi con!”
Cô Lane nước mắt ngắn dài la lên trong sợ hãi.
"Cô ơi chỉ có trên này mới thấy được xe ngựa
của Annie!”
Trên ngọn cây sồi cao lớn, Candy la lên.
“Phải hạnh phúc đó Annie! Tớ sẽ đợi thư mời của cậu!”
“Candy, vẫy tay cho cả phần của cô!”
Cô Pony đặt tay lên bờ vai cô Lane.
“Cứ để nó một mình, cô Lane à. Hôm nay là ngày đau
buồn nhất trong cả cuộc đời nó.”
“Vâng cô Pony.”
Cô Lane mắt đẫm nước nhìn lên Candy đang ở tít
trên ngọn cây.
Candy vẫn ngồi im như tượng trên nhánh cây to khỏe,
mắt nhìn về hướng xa xăm.
“Tôi rất muốn khen ngợi nó, cô Lane à. Từ lúc
Annie chấp nhận làm con nuôi, con bé chưa lúc nào nào tỏ vẻ buồn bã hay cô đơn
cả.”
“Đúng vậy cô Pony. Lại thêm nó và Annie cùng bị bỏ
rơi vào cùng một ngày…”
Cô Lane nhớ lại kỉ niệm vào một ngày tháng 5, sáu
năm về trước.
Hôm ấy là một ngày nắng đẹp.
Gió nhè nhẹ thổi qua, cánh hoa sơn trà trắng muốt
theo làn gió bay lượn phất phơ, sau đó rơi nhè nhẹ phủ đầy con lộ nhỏ trên đồi.
Trước của nhà Pony đặt một chiếc rổ mây. Trong ấy
có một em bé đang khóc và khua chân múa tay inh ỏi. Tiếng khóc như muốn thổi
tung những cánh hoa trắng mỏng.
Viện mồ côi có tên gọi “Nhà Pony” ấy được chăm nom
bởi hai vị sơ. Khu nhà ấy chỉ là phần nới rộng bằng gỗ được xây một cách đơn giản
đằng sau nhà thờ, nơi thỉnh thỏang lại có một trẻ sơ sinh bị bỏ rơi.
“Chúa ơi! Hôm nay là ngày của bé gái!”
Cô Pony và cô Lane đưa mắt nhìn nhau, đặng cúi xuống
nhìn đứa bé đang khóc. Từ chiếc khăn cũ thò ra hai bàn tay nhỏ nhắn đang khua
loạn xạ. Cô Pony ẵm đứa bé lên bằng vẻ trìu mến.
“Ôi cô Lane, nhìn này. Đứa bé hết khóc rồi. A, bây
giờ thì cười rồi!”
Hai vị sơ ẵm đứa bé vào nhà, trong ấy đã có sẵn một
bé gái sơ sinh đang nằm thiêm thiếp trong chiếc cũi đơn giản. Cô Pony bật lên
thành tiếng.
“Chà, hai đứa con đều bị bỏ rơi vào cùng một ngày,
vậy hãy coi nhau như chị em nhé. À, phải đặt tên sao cho hai đứa đây?”
Đứa bé bị bỏ rơi hai giờ trước đó ở nhà Pony,
chính là Annie.
“Đứa kia có vẻ yên lặng, còn đứa này lại rắn chắc.
Cô Rei này, tôi nghĩ sau này sẽ thú vị lắm đây.”
Cô Pony nở nụ cười với đứa bé, bất giác bật lên
thành tiếng cười khúc khích trên khuôn mặt tròn phúc hậu.
“Thoắt cái mà hai đứa đã 6 tuổi rồi. Đứa nào cũng
khỏe mạnh.”
“Đúng vậy, Candy thì có vẻ sáng dạ hơn.”
Cô Pony đứng cạnh cô Lane, ngước mắt nhìn lên
Candy vẫn đang ngồi trên ngọn cây.
“Đúng thế cô Pony. Hồi con nhỏ con bé trắng như
tuyết, bởi vậy chúng ta mới đặt tên cho nó là Candy White, vậy mà bây giờ lại
rám nắng như vậy.”
Như mọi hôm, hai cô Pony và Lane chờ cho đến khi
Candy leo xuống cây an toàn, mới bắt đầu quay bước trở về nhà Pony,
“Cô ơi! Cô ơi!”
Thằng bé nghịch như quỷ sứ Mike chạy đuổi theo họ.
“Chuyện gì thế Mike?”
“Cô Lane, hôm nay Candy phải dọn chuồng gà, thế mà
nó trốn ca trực và chạy biến lên đồi! Cô nhìn kìa!”
Theo ngón tay đang chỉ của Mike, có thể trông thấy
Candy đang chạy như bay lên đồi.
Cả cô Pony và cô Lane đưa mắt nhìn nhau, biết rằng
người kia cũng có cùng suy nghĩ.
“Các cô không giận sao!”
Mike la lên, ngạc nhiên vì các cô vẫn im lặng.
Bởi vì hôm nay là ngày tiễn Annie, sự kiện không
thường xuyên ở nhà Pony.
Mấy đứa trẻ khác sẽ chóng quên đi.
Nhưng Candy thì…
Không thể nổi giận với con bé vì chuyện này. Mặc
dù nó không khóc, nhưng thật tội nghiệp cho cái thân thể bé nhỏ ấy mới chừng
này tuổi đã phải chịu nỗi đau chia lìa.
Vào lúc này Candy vẫn chạy hết tốc lực lên đỉnh đồi.
Tiêu đề 2
Đang co chân chạy lên đến đỉnh đồi Pony, bỗng
nhiên Candy vấp phải một gò đất và té cái ọach. Cú vồ ếch khiến hương thơm của
cỏ bay xộc vào mũi. Cô bé lộn một vòng rồi đưa mắt nhìn lên bầu trời, cảm giác
sắc màu xanh biếc đang xuyên vào mắt mình. Đám mây trôi ngang có hình dáng của
cỗ xe ngựa đã mang Annie đi xa. Thế rồi nó trở nên nhỏ dần và biến mất, cũng
giống như cỗ xe ấy.
Có lẽ Annie đã hết khóc rồi. Annie sầu muộn đang ngồi trong vòng tay của vợ
chồng nhà Brighton tử tế. Ánh mặt trời chói lọi khiến mắt cô bé lóa lên. Nếu
chớp mắt thì… Candy ráng giữ cho mắt mở to hết mức có thể.
"Annie đã đi thật rồi…"
Cô bé lẩm bẩm. Từ nãy đến giờ đôi mắt Candy đã
căng đầy nước mắt, chịu không nổi chúng bắt đầu trào ra.
Annie sẽ được đưa đến một con đường tên
Chicago. Đây là lần đầu tiên
Candy nghe tên con đường này, cô bé có cảm giác nó chẳng khác một đất nước xa
xôi.
“Ngọn đồi sẽ sớm mọc đầy hoa, chúng ta sẽ có thể
cùng nhau đi hái hoa…đuổi bắt…tắm sông… bắt cá…”
Candy hồi tưởng lại những ngày cùng chơi đùa với
Annie.
Hai đứa bé kết những đóa hoa mao lương thành
vòng đeo trên đầu, vào cái ngày chúng đặt tên cho ngọn đồi là “Đồi Pony”. Chúng
bứt những cánh hoa cúc để đoán về Ba và Mẹ, khi nào chúng sẽ được ba mẹ nhận
nuôi. “Được nhận, không được nhận,…” cứ thế.
Vì Annie cũng bị bỏ rơi cùng ngày với Candy, nên
Candy đối với cô bé chẳng khác gì chị em ruột. Việc gì cũng làm với Annie,
Annie nhỏ nhắn hay khóc nhè…
“Annie, cậu mà bị ăn hiếp thì cứ gọi tớ!”
Nhớ lại những lời ấy khiến Candy nức nở.
Sau này Annie sẽ không cần sự giúp đỡ của
mình. Cậu ấy đã có Ba Mẹ tuyệt vời thế mà.
Lúc nào cũng chăm nom mình, thường xuyên xin
lỗi giùm mình…
Đúng vậy. Annie lúc nào cũng bảo vệ Candy.
“Cô ơi, đừng la Candy nữa. Xin cô tha cho bạn
ấy…”
Mỗi khi bị phát hiện làm trò nghịch ngợm, cô bé
quậy phá Candy lúc nào cũng là người bị la. Annie vừa khóc vừa cầu xin các cô.
Nhờ các cô thương tình Annie mà không biết bao nhiêu lần Candy thóat khỏi việc
bị giáo huấn và trừng phạt.
Thật sự chính Annie mới là người bảo vệ mình.
Từ giờ sẽ rất đáng sợ…
Candy đứng dậy, dùng lòng bàn tay dụi mắt, nhưng
vẫn không khiến nước mắt ngừng rơi. Hơi thở cũng trở nên đứt đoạn.
Không được! Không thể để thế này. Tất cả
những cố gắng lúc nãy, nếu quay về với bộ dạng này sẽ làm cho các cô lo lắng.
Lại còn chuồng gà chưa dọn dẹp nữa. Thôi được! Cho ra hết một lần!
Candy quyết định dùng hết sức mình.
OA OA OA!!!!!!!!!
Cô bé khóc rống lên bằng tất cả sinh lực của
mình.
OA OA OA!!!!!!!!!
Có thể nghe thấy vọng âm vang lên. Cảm giác tức
cười khiến Candy quên cả khóc.
Tiếng mình khóc nghe chẳng khác gì tiếng sấm.
Bất giác cô bé cười khúc khích.
"Đúng rồi. Em cười trông xinh hơn đấy, em
bé à."
Đâu đó vang lên một chất giọng dịu dàng. Candy
ngạc nhiên ngước mắt nhìn lên. Đối diện với bầu trời xanh thăm thẳm là một
chàng trai trẻ tuổi ăn mặc kì lạ đang nhìn xuống Candy mỉm cười. Có cái gì đó
hình trái tim đang treo lủng lẳng trên vai của chàng trai. Candy chớp chớp mắt.
Tự nhiên có một chàng trai từ trên trời rơi
xuống.
“Cho hỏi anh là người ngoài hành tinh à?”
Candy lí nhí trong cú sốc.
“Em bé nói gì buồn cười thế. Anh là người trần
mắt thịt mà.”
“Ủa…Nhưng tại sao anh là con trai mà lại mặc
váy?”
“Đây không phải váy. Đây gọi là Kilt, trang phục
truyền thống của người Scotland.”
“Kilt, người Scotland…”
Lần đầu tiên Candy nghe đến từ này. Chàng trai
lại bật cười.
“Kilt của người Scoltand, còn cái này gọi là kèn
túi, một loại nhạc cụ. Thổi vào thì sẽ ra thế này…”
Candy vẫn còn chưa hiểu rõ thì chàng trai thú vị
đã kề môi lên chiếc kèn túi.
Đột nhiên một âm thanh lạ lùng phát ra.
“Chao ôi, nghe cứ như đoàn quân ốc sên đang diễu
hành…”
Candy vừa ngạc nhiên vừa nhảy chân sáo vòng
quanh, chàng trai trẻ vẫn tiếp tục thổi bài diễu hành của ốc sên cho đến hết.
“Quả là một em bé thú vị.”
Khuôn mặt mỉm cười của chàng trai tỏa ra ánh hào
quang.
Mái tóc bạch kim mềm mại trước trán bỗng nhiên
lấp lánh. Ánh mắt hiền hòa trong vắt như bầu trời ngày hôm nay. Candy quan sát
chàng trai nãy giờ vẫn chưa giới thiệu gì.
“Anh từ đâu đến thế? Em tên Candy. Anh thấy đằng
kia có một nhà thờ nhỏ không? Chỗ đó gọi là Nhà Pony, trong ấy có viện mồ côi.
Đằng kia là nơi trẻ em trong thị trấn đến học. Cô Pony mũm mĩm còn cô Lane thì
gầy, tụi em sống ở đó!”
Tay chỉ về phía dưới ngọn đồi, Candy liên mồm
giới thiệu, có cảm giác như đây là giấc mơ. Khi quay đầu lại, cô bé ngạc nhiên
thốt lên.
“Đâu mất rồi.”
Bóng dáng người con trai không còn nữa.
“Biến mất rồi.”
Candy ngây người.
Rõ ràng là không có ai.
Tự nhiên xuất hiện, rồi biến mất..
Mơ sao?
Không, không phải là mơ.
"Em cười trông xinh hơn đấy, em bé à."
Giọng nói của chàng trai vẫn vang vọng trong tai
Candy.
Anh ấy giống như Hòang tử…
Candy vừa bước vừa lẩm nhẩm, trong đầu vẫn còn
mông lung. Đột nhiên thấy có cái gì lấp lánh giữa đám cỏ, là tấm phù hiệu bằng
bạc có hình đại bàng giang cánh, ở dưới đính kèm cái chuông nhỏ do ai đánh rơi.
“Cái này, chắc chắn là của Hòang tử!”
Candy nhặt tấm phù hiệu lên và mỉm cười. Tinh
xảo quá, có vẻ rất đắt tiền. Cái phù hiệu này chắc chắn rất quan trọng. Hòang
tử sẽ quay trở lại. Ngày mai mình sẽ gặp anh ấy.
Với hy vọng ấy, Candy cảm thấy tim mình đập rộn
ràng. Gió thổi qua rất nhẹ.
Anh ấy đẹp quá, Hòang tử trên đồi.
Ngày mai gặp lại mình sẽ trò chuyện nhiều hơn.
Nhưng...
Ngày hôm sau, và cả ngày hôm sau nữa, mỗi ngày
Candy đều háo hức chạy lên đồi Pony nhưng không bao giờ gặp lại chàng trai kì
lạ, Hòang tử trên đồi.
Ngày chia tay với Annie cũng là ngày gặp gỡ
Hòang tử trên đồi.
Chỉ có tấm phù hiệu bằng bạc là kỉ vật cho buổi
gặp gỡ ấy.
Tiêu đề 3
Trang
31 đến 40, tập 1 tiểu thuyết "Candy Candy, câu chuyện cuối cùng", tác
giả Kyoko Mizuki
Từ trên ngọn cây sồi già, qua những nhành cây to
đang chi chít lá, khung cảnh bên dưới là một màu xanh mơn mởn. Không khí bay
qua phảng phất hương thơm của lá và đất. Bầu trời xanh thăm thẳm ẩn hiện qua
những tán lá, đẹp như môt bức tranh. Candy ngồi vất vểu trên cành cây, miệng
nhồm nhoàm món tráng miệng buổi chiều là trái táo đỏ mọng.
Những chú chim chuẩn bị hạ cánh nghỉ ngơi, hỏang
hốt khi thấy Candy liền vội vàng đập cánh bay vút lên bầu trời. Candy khúc
khích cười,
“Chắc chúng nghĩ mình là con chim khổng lồ. Aaaa
muốn bay lượn trên trời quá đi!”
Candy ngồi yên trên cành cây, mắt quan sát những
bông hoa đang phủ đầy đồi Pony. Ngọn đồi bây giờ đã mọc chi chít những bông hoa
vàng, hồng, trắng, xanh, trông chẳng khác chiếc váy của nữ hòang mùa xuân.
Chỉ 5 ngày nữa thôi Candy sẽ tròn 13 tuổi.
Ngày xưa cứ vào thời điểm này là cô bé lại cùng
với Annie mỗi ngày hái hoa không biết mệt. Cho dù có hái đến gần trọc đồi thì
hoa vẫn tiếp tục nở. Đúng, cứ như đây là quà sinh nhật mà Chúa đã ban cho cả
hai.
Hai đứa bé trao cho nhau những chuỗi bông làm
quà sinh nhật. Cả hai đều không biết chính xác ngày sinh của mình. Chúng quyết
định ngày bị bỏ rơi ở nhà Pony chính là ngày sinh nhật.
“Bọn mình sắp 13 tuổi rồi đấy. Annie, cậu sẽ ăn
mừng thế nào?”
Candy thở dài, đặt một phần ba quả táo lên cành
cây cho lũ chim. Đã 7 năm trôi qua kể từ ngày Annie trở thành con gái nuôi của
nhà Brightons. Thời gian trôi thật nhanh, thằng quỷ Mike, cả Tom nghịch ngợm,
rồi Mili tí hon, tất cả đều được nhận nuôi. Candy trở thành đứa trẻ lớn nhất ở
nhà Pony.
Suốt 7 năm qua, Candy và Annie vẫn đều đặn trao
đổi thư từ. Thư của Annie lúc đầu đến rất thường xuyên nhưng dạo gần đây thì ít
đi hẳn. Dường như chỉ có Candy là vẫn chăm chỉ viết thư. Năm nào cô bé cũng
mong nhận được thư mời đến chơi vào dịp Giáng sinh, nhưng không bao giờ thấy.
“Annie phải bận rộn với việc học đàn piano, dù
gì thì bạn ấy cũng là con gái của gia đình Brightons.”
Candy nheo mắt nhìn lên bầu trời. Một màu xanh
trong vắt, khiến Candy nghĩ ngay tới chiếc váy Annie đã mặc vào hôm chia tay.
“13 tuổi…Mình đã lớn…Đúng rồi, cô Lane trông
cũng có vẻ già đi…”
Nhác thấy bóng cô Lane đang rảo bước dưới cây
sồi, Candy cuộn tròn người và ẩn mình một cách yên lặng trong đám lá.
“Nhưng già nhất vẫn là quần áo của các cô…”
Xuyên qua tán lá cây Candy có thể nhận thấy màu
váy của cô Lane đã bị nước giặt làm cho mờ đi, ngay cả những vết vá cũng trở
nên rõ rệt hơn. Candy có thể cảm nhận rằng tài chính ở nhà Pony không được
thuận lợi lắm.
“Candy! Lại leo cây nữa!”
Bất thình lình cô Lane quay trở lại và đưa mắt
nhìn lên tán lá.
“Á! Bị phát hiện rồi! Cô Lane, cô tinh mắt quá!”
Candy thò đầu ra khỏi đám lá. Cô Lane nhẹ giọng:
“Tất nhiên! Có cái gì lòng thòng trên cành cây
kìa.”
Cô Lane không nhịn được cười, tay chỉ vào hai
chân của Candy.
“Ây da, sơ suất quá!”
“Con còn không mau đi xuống!?”
“Dạ!!!”
Trả lời một cách rành rọt, Candy đu mình từ cành
cây này sang cành cây khác. Thình lình một tiếng Rắc rất to! Cành cây Candy
đang níu vào bị gãy làm đôi, cô bé rơi bịch xuống đất. Trèo cây là sở trường
của nàng, nhưng ngã từ trên cây xuống thì…
Cô Lane hối hả chạy đến, cặp lông mày không giấu
vẻ lo lắng trong lúc đỡ Candy dậy.
“Candy thấy chưa, đừng có leo trèo nữa!”
“Cái này có là gì đâu thưa cô. Ui da!”
Candy kiểm tra lại xương eo của mình, rồi đưa
mắt nhìn lên cây, vẻ khó hiểu.
“Con nghĩ cành cây có thể chịu nổi sức nặng của
một đứa bé 13 tuổi sao!? Thật không thể tin là con sắp 13 tuổi rồi…”
“Ấu ấu ấu! Meo meo meo!”
Trong lúc cô Lane đang nói, Candy trêu ghẹo bằng
cách giả giọng thú vật khiến cho cô
“Con biết rồi! Còn cả đống việc chưa làm, lau
nhà, lấy nước, giặt áo của lũ trẻ….A, bận rộn quá!!!”
Candy bỏ chạy hối hả.
“Thiệt tình, có còn con nít nữa đâu…”
Cô Lane cười khi thấy bóng Candy mất hút.
“A, nó làm rơi cái gì.”
Cô Lane nhặt tấm phù hiệu bằng bạc đang tỏa ra
những tia lấp lánh dưới ánh mặt trời và hối hả đuổi theo Candy.
“Candy con làm rơi vật quan trọng này!”
“Cảm ơn cô!”
Candy đang lấy nước ở giếng, trông thấy phù hiệu
gương mặt cô bé ửng đỏ, quệt hai bàn tay ướt vào váy rồi đưa tay đón nhận.
“Cái phù hiệu này ta thấy con thỉnh thỏang lại
đem ra ngắm, chắc là rất quan trọng hả?”
“Dạ đúng, đây là báu vật của con. Là bùa hộ
mệnh!”
Candy cười ngọt ngào trong lúc cầm chặt chiếc
phù hiệu gần lồng ngực. Hòang tử trên đồi, phù hiệu này là minh chứng cho việc
hôm ấy không phải một giấc mơ.
“Nếu giữ nó cẩn thận thì sẽ có cơ hội gặp lại
hòang tử.”
Một chàng trai tuấn tú…Candy nhớ lại kỉ niệm ấy
với vẻ mặt bâng khuâng.
“Em cười trông xinh hơn đấy, em bé à.”
Chất giọng ấy thật dịu dàng. Mỗi khi gặp chuyện
gì khó khăn, nghĩ đến câu này luôn khiến cô bé cảm thấy đỡ hơn. Chuyện gặp gỡ
hòang tử ngay cả cô Lane cũng không biết, đấy là bí mật quan trọng nhất của
riêng Candy.
“Hô, Candy kì quái tự nhiên lại cười một mình.
Này, con nhanh tay làm xong mọi việc rồi giúp cô chuẩn bị bữa tối. Hôm nay cô
Pony sẽ về trễ đấy.”
“Cô Pony đi đâu rồi ạ?”
“Một nơi nào đó, cô ấy đi gửi Becky”
“Woa, Becky đã được nhận nuôi rồi ạ?”
“Ừ, thật là may quá. Con cũng cố gắng lên
Candy.”
Sau khi cô Lane rời đi, Candy thở ra một hơi
dài.
“Becky đã được nhận nuôi…A, sao không ai chịu
nhận mình hết vậy?”
Thỉnh thỏang nhà thờ trong thị trấn lại tổ chức
buổi tiệc “Nhận con nuôi”, Candy cũng được giới thiệu nhưng chẳng có ai mở lời
về cô bé.
“Sắp 13 tuổi rồi, ở nhà Pony từ trước đến nay có
ai chừng này tuổi mà còn ở lại đâu. ”
Viện mồ côi không dư dả tiền bạc nên chỉ có thể
chăm sóc trẻ em đến một độ tuổi nhất định. Điều này Candy biết.
“Ai cũng có lí do để tồn tại trong thế giới này.
Cuộc sống thật đáng yêu, đừng quên trở thành một đứa trẻ ngoan và chăm chỉ!”
Candy vừa ngân nga vừa vỗ “bang bang” lên xô
nước.
Nancy, đứa bé mới lên 3, nếu không được Candy vỗ
về sẽ không ngủ được. Đêm đó, sau khi cho Nancy ngủ, Candy bước ra hành lang.
“Tôi lo cho Candy quá.”
Tiếng cô Pony vọng ra từ căn phòng, Candy dừng
chân lại lắng nghe.
“Cô lo lắng cho mình?”
Candy hít một hơi sâu, hai tai dỏng lên.
“Cô Pony à, tôi thật tâm muốn con bé được ở mãi
nơi đây nhưng…”
“Tôi cũng vậy cô Rei à. Nhưng nếu ở mãi nơi đây
con bé sẽ khôn lớn như thế nào? Ở đây không có cơ hội học tập, mà nó thì muốn
đi học biết bao. Hơn nữa trong tháng tới chúng ta phải nhận nuôi một đứa bé 2
tuổi. Kinh phí sẽ trở nên hạn hẹp biết bao…”
Cô Pony thở ra một hơi dài, cô Rei cũng buồn
phiền không kém.
“Thật tình nếu con bé có thể được một gia đình
tử tế nhận nuôi thì tốt biết bao… Một đứa trẻ ngoan như vậy, tại sao lại kém
may mắn thế.”
Sau khi nghe những lời xót xa của cô Rei, Candy
lặng lẽ quay trở lại phòng ngủ. Cô bé không ngờ mình lại là nỗi lo của các cô.
Với Candy, chỉ cần được sống mãi ở nhà Pony như thế này là thỏa mãn lắm rồi.
Nhưng sự thật là một điều tàn nhẫn…
“Không có mình, nhà Pony có thể nhận thêm 3 đứa
trẻ nữa…”
Candy kéo chăn che cho từng đứa trẻ, sau đó tiến
đến bệ cửa sổ và tựa hai tay lên cằm, ánh mắt hướng về bầu trời đêm. Ánh trăng
nhẹ nhàng buông xuống căn phòng trẻ con. Những vì sao dường như đang mỉm cười
ấm áp. Candy lấy ra từ trong túi áo tấm phù hiệu của hòang tử, đung đưa nó một
cách chậm rãi. Những chiếc chuông nhỏ vang lên tiếng leng keng mà đối với Candy
chẳng khác gì âm thanh cổ vũ của tình yêu.
“13 tuổi…vẫn còn nửa quãng đường mới trở thành
người lớn. Công việc thì chưa đủ tuổi, còn để được nhận nuôi thì đã quá tuổi.
Leng keng leng keng, cậu có nghĩ như thế không?”
Candy nói chuyện với tiếng chuông rồi cười khúc
khích.
Trong lúc cô bé mỉm cười, ánh trăng lại càng rọi
sáng. Bỗng nhiên Candy đút tấm phù hiệu lại vào túi. Không hiểu sao cô bé không
muốn tấm phù hiệu thấy nước mắt của mình.
“Từ giờ trở đi…mình phải làm sao? Annie không có
ở đây để cùng mình bàn luận. Những lá thư vẫn chỉ là một chiều. Không có hồi âm
từ cậu ấy, chắc là cậu ấy đang bận lắm."
Bây giờ Candy chỉ ước được tâm sự với Annie.
“Hay là mình viết thư hỏi ý Annie. Nếu nhà Brightons
không thể nhận nuôi mình thì họ có thể cho mình một công việc nào đấy?”
Rời nhà Pony để đi làm việc, đây là cách tốt
nhất. Với suy nghĩ ấy, Candy cẩn thận quẹt hai hàng nước mắt.
“Không được khóc! Đúng thế, phải thổi bay những
ý nghĩ buồn bã!”
Candy quyết định tự an ủi bản thân. Đứng trước
gương, hai chân dạng ngang, miệng tròn như bạch tuột, cô bé tạo tư thế sẵn sàng
rồi ngân vang giọng.
“Bài thể dục ‘Thổi bay những ý nghĩ buồn bã’ bắt
đầu! Hầy hồ! Danzu tata! Danzu tata”
Candy lọang chọang nhún nhảy theo giai điệu, cơ
thể cử động như một con ếch. Bài thể dục tự chế trước gương thật kì quái, Candy
bỗng chốc quên sạch những ưu tư phiền muộn, cô bé đã nhập tâm vào khúc nhạc.
“Một hai! Danzu tata! Hầy hồ! Một hai Danzu
tata!”
“Chị Candy…chị đang làm gì thế?”
“Danzu…Oái!”
Candy giật mình quay đầu lại thì thấy Nancy và
Slim đã dậy từ hồi nào đang nhìn Candy như sinh vật lạ.
“À không…à…tại vì chân của chị hơi mỏi ấy
mà…hahaha! Mấy đứa còn không đi ngủ mau!”
Candy vội vã thổi tắt nến trong đèn.
“Hôm nay trăng sáng, mình sẽ viết thư cho
Annie.”
Tiêu đề 4
Trang 41 đến 50, tập 1 tiểu thuyết "Candy
Candy, câu chuyện cuối cùng", tác giả Kyoko Mizuki
Candy,
Cảm ơn cậu về những lá thư. Mình vẫn khỏe.Tí
nữa cô giáo dạy piano sẽ đến, mỗi ngày mình đều bận rộn với những bài luyện
ngón.Cảm ơn Candy lúc nào cũng gửi rất nhiều lá thư. Mỗi lần nhận được thư cậu
khiến mình nhớ đến phát khóc. Xin lỗi vì đã không hồi âm Mình không đủ
can đảm bày tỏ cảm xúc lên trên giấy trắng. Nhưng hôm nay mình quyết định viết
thư cho cậu. Chắc chắn việc này sẽ khiến Candy nổi giận, nhưng mình vẫn phải
viết một cách thành thật.
Candy, xin cậu đừng gửi thư cho mình nữa.Bảy
năm đã trôi qua từ khi mình trở thành con gái của gia đình Brighton. Mình được
ba mẹ yêu thương chăm sóc như chính con gái ruột, và mình cũng rất quý họ.
Quãng thời gian sống ở cô nhi viện, mình không muốn để cho ai biết. Ngay cả
việc mình từng bị bỏ rơi, mình rất ghét phải nghĩ về điều đó. Ở đây mình có rất
nhiều bạn mới. Họ hoàn toàn tin mình là tiểu thư của một gia đình quyền quý và
đối xử với mình rất tốt. Nếu chuyện mình lớn lên ở cô nhi viện bị phát hiện
thì… chỉ cần nghĩ đến thôi cũng thật đáng sợ.Candy, mình thật sự không muốn họ
biết được bí mật ấy.
Nên Candy, xin lỗi cậu. Lời hứa mời cậu đến
nhà chơi, mình không giữ được. Mình sẽ không gửi thư cho cậu nữa đâu. Candy,
xin cũng đừng gửi thư cho mình.Candy hãy sống hạnh phúc nhé. Mình thành tâm cầu
nguyện cho cậu. Thật đấy!
Xin lỗi cậu!Tạm biệt, Candy.
Annie Brighton
Tái bút: Mình sẽ không nói với ba chuyện Candy
muốn đi làm. Tha lỗi cho mình.
Nhận được lá thư hồi âm hiếm hoi từ Annie, Candy vui đến mức muốn ôm trọn nó
vào lòng. Tay ép chặt lá thư lên ngực, Candy vội vã nhảy chân sáo đến đồi Pony.
Đấy là nơi duy nhất cô bé có thể đọc thư mà không bị làm phiền.
Chắc chắn Annie sẽ hiểu tâm sự của Candy. Có thể gia đình Brighton sẽ giúp cô
bé tìm một công việc. Candy ngồi giữa những đóa hoa cúc trắng đang đung đưa
trong gió và xé lá thư trong tiếng tim đập thình thịch.
…Dần dần, ngón tay cô bé run lên.
Tạm biệt, Candy.
Có khi nào mình đọc nhầm? Hơi thở Candy gần như mắc nghẹn.
Annie không thể viết những điều như vậy. Chắc chắn ai đó đã giả mạo Annie và
viết nó. Với suy nghĩ đó Candy không biết đã đọc đi đọc lại bức thư bao nhiêu
lần.
Tạm biệt, Candy.
Không thể là giả mạo. Chữ viết của Annie giống
hệt giọng nói bạn ấy, trên tờ giấy trắng những nét chữ nhỏ nhắn có vẻ run run.
Toàn thân gần như mất hết sức lực, Candy ngã khụy xuống.
Đây là suy nghĩ từ tận đáy lòng của Annie.
Mình đã không hề nhận ra… Cũng không nghi ngờ khi không thấy Annie hồi âm.
Annie rất hay để ý đến lời bàn tán của những người xung quanh, tính cách đó
mình biết. Vậy mà mình vẫn không chịu nghĩ đến, chỉ nghĩ cho quyền lợi của bản
thân.
Annie, mỗi khi nhận được thư của mình chắc cậu rất sợ hãi…Không chừng mình đã
khiến tim của cậu yếu đi…
Bất giác nước mắt Candy chảy thành hàng dài trên má.
Bị bỏ rơi có phải là lỗi của chúng mình đâu. Đáng lẽ càng phải thấy tự hào hơn
với việc sống ở viện mồ côi chứ…
Nhưng Candy không muốn trách Annie.
Xin lỗi cậu!
Có thể nghe được tiếng lòng của Annie. Có lẽ Annie đã phải sử dụng hết sự can
đảm của mình để viết lá thư này.
"Tớ cũng xin lỗi cậu, Annie…"
Candy nghẹn ngào thốt nên thành tiếng.
"Đừng lo lắng. Annie…Tớ sẽ ngưng gửi thư cho cậu."
Trong lúc lầm bầm những lời đó, một giọt lệ bất ngờ rơi lên lá thư. Candy chớp
chớp mắt, ngạc nhiên vì khóc không phải là việc cô bé muốn làm.
Nhưng có khi nào, ở đây, nếu mình khóc thật to thì hòang tử trên đồi sẽ xuất
hiện?
Em cười trông xinh hơn
đấy, em bé à.
Nhớ lại lời của hòang tử, khóe miệng Candy run lên. Chiếc phù hiệu bằng bạc có
đính chuông lúc nào cũng nằm trong túi liền được lấy ra.
"Hòang tử trên đồi, em sẽ không khóc đâu."
Leng keng leng keng, những chiếc chuông bạc va vào nhau, phát ra âm thanh dễ
chịu.
Giá mà chúng có phép màu. Nếu có thể, hãy biến lá thư của Annie thành thiệp mời
ta đến thăm nhà!
Nhưng... những việc thế này... sẽ không bao giờ thành hiện thực…
Xa xa có một đôi bướm trắng đang bay lượn. Candy nhớ về quá khứ ngày xưa vẫn
luôn cùng Annie chơi đùa, không rời nhau nửa bước.
Candy thở dài, nhìn xuống chân đồi về phía nhà Pony. Bây giờ là giờ ngủ trưa
của bọn trẻ. Nhà Pony trong sự bao bọc dịu dàng của nắng hè dường như cũng đang
say giấc.
"Ủa…có một chiếc xe!?"
Candy liền đứng bật dậy.
Trong cảnh sắc ngái ngủ bỗng xuất hiện một chiếc xe hơi sang trọng màu xanh đậm
đang “brừm brừm” trong khói bụi tiến về hướng ngôi làng. Đến trước cửa nhà Pony
nó dừng lại.
Từ trên xe một người đàn ông bước ra và tiến đến nhà Pony. Dù ở xa nhưng Candy
có thể nhận ra người đàn ông ăn mặc rất lịch sự.
“Ai thế nhỉ? Tại sao lại đến đây? A! Hay là người ấy muốn nhận con nuôi? A, hay
là người ấy muốn một đứa trẻ mặt tàn nhang nhưng rất dễ thương giống mình? Được
thế thì tốt biết bao!”
Candy đang lầm bầm với bản thân thì thấy cô Rei chạy vội ra khỏi nhà.
“Candy! Candy!”
Cô hướng tầm mắt về phía cây sồi già, lớn tiếng tìm gọi Candy.
Candy nhặt tấm phù hiệu nhét trở lại vào túi, dùng hết sức lức chạy bay xuống
đồi.
“A! Tốt quá Candy! Cô Pony đang gọi con đấy!”
Vừa nhìn thấy Candy cô Rei đã nói ngay.
“…Có khi nào cô ấy muốn bàn về chuyện đi Lakewood…”
Ngay lập tức Candy thấy tim mình đập rộn ràng.
“Ôi chao! Cuối cùng con cũng được nhận nuôi! Cô ơi, có phải là người vừa mới
đến từ chiếc xe lấp lánh kia không? Người ấy trông rất giàu có!”
“Ừ ừ…có vẻ như đến từ một căn biệt thự rất sang trọng nhưng…”
Candy nhảy cẫng lên.
“Hoan hô! Không bõ công con chờ đợi rất lâu! Số con thật là may! Cô ơi, con đã
mong cái ngày này từ lâu lắm rồi ! »
“Candy…Ừm… Không phải là nhận con nuôi…”
Những lời lẩm nhẩm của cô Rei chưa kịp lọt vào tai Candy thì cô bé đã nhảy chân
sáo vô nhà.
Bỗng nhiên Candy dừng lại, hít vào một hơi sâu để lấy bình tĩnh. Cuối cùng thì
cái ngày trông đợi nhất cũng đã đến.
Mình phải thật khiêm tốn!
Candy phủi bụi trên chiếc váy, trên mặt khóac lên vẻ bình thản, sau đó gõ tay
lên cửa phòng cô Pony.
Cô Pony ngẩng đầu lên. Candy có thể nhận ra trên mặt cô mang nhiều cảm xúc khó
tả. Người đàn ông đang ngồi trên ghế bỗng đứng dậy và tiến về phía Candy. Candy
cảm thấy toàn thân cứng đờ. Mình sắp sửa gọi người đàn ông trẻ như thế này là
“Ba” sao? Tuy nhiên, chỉ vài giây sau, mọi hy vọng đã hoàn toàn bị đập nát.
“Candy, đây là ngài Steward đến từ gia đình Leagan ở Lakewood. Nữ chủ nhân của
ngài đang muốn tìm một người làm bạn cho tiểu thư Eliza.”
Cô Pony vừa nói vừa tránh nhìn thẳng vào mắt Candy.
“Người làm bạn? Không phải là nhận con nuôi sao?”
Nhận ra sự thật phũ phàng Candy cảm thấy lồng ngực bị thắt chặt.
Candy vô thức quay lại nhìn cô Rei vừa mới bước vào phía sau. Cô Rei với vẻ áy
náy đặt hai tay lên ngực, ánh mắt nhìn thẳng xuống dưới.
“Ngài Steward, đây là Candy White, năm nay vừa tròn 13 tuổi như tiểu thư của
gia đình.”
Vị khách tên Steward nhìn Candy vẻ dò xét, đoạn gật đầu.
“Dù sao thì cũng là một cô bé trẻ trung và có vẻ năng động. Được rồi, chúng ta
hãy bắt đầu thu xếp hành lý và khởi hành ngay lập tức.”
“Nhanh vậy sao!?”
Cô Rei bất giác thốt lên. Cô Pony cũng bật dậy từ ghế.
“Đúng thế, chúng ta còn chưa hỏi Candy suy nghĩ của nó mà. Candy từ nãy đến giờ
vẫn chưa nói một lời nào. Ngay cả ngài thị trưởng cũng chưa một lời từ biệt…”
Cô Pony nhìn ngài Steward và Candy bằng ánh mắt bối rối.
“Tôi đã thông báo với ngài thì trưởng và quyên góp một số tiền từ thiện cho nhà
thờ. Vả lại nữ chủ nhân đã ra lệnh phải trở về ngay lập tức.”
Vị khách Steward thông báo bằng vẻ mặt không cảm xúc. Trông thấy cả hai cô đang
phân vân, Candy cất tiếng.
“Con…sẽ đi!”
Lời nói thóat ra từ miệng một cách can đảm.
“Nhưng mà…Candy, cô hiểu ý con…nhưng chúng ta vẫn có thể từ chối!”
Giọng cô Pony run run.
“Con đã quyết định rồi thưa cô! Con sẽ đi ngay lập tức! Bây giờ con xin phép đi
sửa soạn.”
Candy nhoẻn miệng cười thật tươi, vị khách Steward gật đầu tỏ vẻ hài lòng.
Làm bạn của tiểu thư hay cái gì cũng được, miễn sao là được người ta nhận. Chứ
không thì sẽ không có cơ hội rời khỏi nhà Pony đâu.
13 năm trời làm phiền các cô thế là đủ rồi. Candy tự nhủ.
“Candy…con hãy suy nghĩ thật kĩ! Nếu con thật sự không muốn thì…”
“Được mà cô Rei. Con đã 13 tuổi rồi!”
Candy động viên cô Rei đang muốn khóc bằng một khuôn mặt tươi cười.
Nói là sửa soạn nhưng Candy chẳng có bao nhiêu hành lý để mang theo.
Rất nhanh sau đó là thời khắc chia tay. Ngài Steward đã vào trong xe.
Lúc này đây Candy có cảm giác đang ở trên mây, những bước chân nhẹ tênh như
đang trốn chạy thực tế. Thật đột ngột khi phải rời xa nhà Pony.
“Chờ một chút! Để cô gọi tụi nhỏ dậy tiễn con đi…”
Cô Rei năn nỉ ngài Steward khoan hãy nổ máy.
“Đừng cô ơi…như vậy sẽ còn khó từ biệt hơn. Cứ để tụi nhỏ ngủ.”
Candy nói bằng giọng dịu dàng. Thật sự nếu trông thấy lũ trẻ chắc chắn cô bé sẽ
khóc.
“Được rồi, chúng ta phải về nhà trước khi hoàng hôn.”
Ngài Steward khởi động máy. Nhanh sau đó xe bắt đầu lăn bánh.
“Cô ơi!”
Bất thình lình Candy thò đầu ra khỏi cửa sổ. Rất muốn nói “Cảm ơn các cô vì tất
cả..” nhưng một chữ cũng không thốt ra được.
“Candy!”
Cô Pony đang đứng yên bỗng nhiên kêu lên và chạy theo xe.
“Đây! Cái này cho con, Candy!”
Cô cởi sợi dây chuyền thánh giá vẫn luôn đeo quanh cổ và đặt lên tay Candy.
“Candy, cái này tặng cho con, chúc con mãi mãi được hạnh phúc!”
Qua hai tròng kính đôi mắt nhỏ của cô Pony đã ướt đẫm. Cô Rei hai bờ má nhạt
nhòa nước mắt, chỉ biết đưa tay lên che miệng, im lặng nhìn Candy.
…Không được khóc!
Candy tự nhủ với bản thân.
“Con cảm ơn cô! Tạm biệt các cô!”
Candy mỉm cười giơ tay vẫy chào cả hai, và rồi cô bé quay đầu không một lần
ngoảnh lại nhìn.
Hồi tưởng của Candy
Trang 230 đến 235, tập
1 tiểu thuyết "Candy Candy, câu chuyện cuối cùng", tác giả Kyoko Mizuki
Từ khi nhận được tin
vui về sự bình phục của cô Pony, những gợn sóng trong trái tim tôi vẫn chưa
hòan tòan ngừng hẳn. Ngược lại tôi còn có cảm giác bất an, gần như ngạt thở về
những kí ức của chuỗi ngày đã qua.
Tôi ước có thể đến thăm nhà Pony----
Vùng đất của nhà Andrew ở Lakewood đã được bán cho người khác. Dạo gần đây tôi
còn nhớ cả dinh thự của gia đình Legan.
Không biết chuyện gì đã xảy ra với cổng nước của Stair, cổng đá của Archie và
vườn hồng của Anthony. Không biết người chủ mới của lãnh địa có còn trồng hoa
hồng Sweet Candy.
Sweet Candy--- kể từ ngày đó tôi chưa bao giờ trông thấy bông hoa nào có sắc
hồng nhạt như đôi má ửng đỏ của một nàng tiên như hoa hồng mà Anthony đã sáng
tạo----
Tôi bây giờ đã ở rất xa để có thể ngửi được chúng.
Anthony chết, ---- vào buổi sáng hôm đó, ngay trước mặt tôi.
Quãng thời gian ấy tôi đã rất đau khổ. Càng nhớ lại bao nhiêu thì khoảnh khắc
ấy lại càng hiện rõ bấy nhiêu---
Tôi bước ra ngoài ban công lớn, cố gắng làm lắng dịu những cảm xúc đang trở nên
cao trào,.
Dòng sông Avon đang chảy một cách nhẹ nhàng, đón nhận ánh chiều của mùa xuân
đến sớm.
Bầu không khí mát rượi từ phía dòng sông vỗ về những cảm xúc đang rộn lên trong
tôi một cách cháy bỏng.
Mùi hoa thủy tiên phảng phất từ dưới vườn. Tôi hít thật sâu vào phổi hương thơm
ngọt ngào ấy.
Khỏang trống giữa những hàng cây trong vườn
như bắn ra những tia nắng vàng lấp lánh. Vào thời điểm này rất nhiều hoa thủy
tiên đang nở rực rỡ. Trong vườn hồng nhỏ nhắn, những bông hoa đang chúm chím
nụ. Tôi không tin tưởng giao cho người làm vườn công việc chăm sóc chúng.
----Trở lại thời điểm ấy, tôi đã rời khỏi dinh
thự nhà Andrew sau khi để lại cho Stair và Archie một bức thư. Tôi hướng thẳng
đến nhà Pony như một kẻ bị mộng du. Khi tôi đến vào buổi tối, cô Pony và cô
Lane đã không hỏi gì mà chỉ dang rộng hai tay đón tôi một cách nồng ấm.
Sau này tôi nghe kể lại là mình đã ngủ rất lâu. Khi thấy tôi khóc trong giấc
ngủ, cô Lane đã lay nhẹ cho tôi tỉnh dậy. Chắc chắn tôi đã lập đi lập lại tên
Anthony rất nhiều lần.
Vậy mà các cô vẫn không dò hỏi tôi điều gì, cho đến khi tôi tự nói ra tâm sự
của mình.
Đúng là tôi đã nhiều lần mơ thấy Anthony vẫn còn sống. Thú thật đến tận bây giờ
thỉnh thoảng tôi vẫn còn mơ như vậy.
"Ôi Chúa
ơi...Anthony, em đã nghĩ rằng anh đã chết."
Trong giấc mơ tôi luôn nói với anh những lời đó.
"Candy, anh biết là em đang cười, đúng không?"
Anthony cũng luôn hỏi tôi một câu duy nhất, với nụ cười trên môi.
"Đúng vậy, Anthony. Em đang sống với người em yêu."
Trong lúc trả lời mắt tôi đã rất ướt. Một phần tâm trí tôi vẫn còn thức, tôi
biết rằng đây chỉ là giấc mơ.
Người đã chết thì không bao giờ thay đổi. Thời gian sẽ vĩnh viễn dừng lại.
Giống như những lời Anthony đã từng nói với tôi về những cánh hồng rụng đầy
sân.
“Người chết đi mãi mãi là kỉ niệm đẹp trong tim những người còn sống.”
Tôi đã trải qua rất nhiều sự chia ly đau khổ.
Nhưng chỉ cần còn sống chúng ta vẫn có thể gặp lại.
Nghĩ vậy nên tôi không còn sợ chia ly nữa.
Dù sao mùa xuân cũng đã đến rồi. Đứng trên ban công tôi cảm nhận được cái rát
từ luồng không khí lạnh đang thổi lên gò má. Tôi bước vào phòng khách với bờ
vai run lên vì lạnh.
Tôi lại đứng đối diện với bức tranh sơn dầu của Slim.
Slim...Em đang ở đâu? Chị hy vọng em vẫn còn sống.
Tôi đã sắp xếp cho người đi tìm, nhưng không có tin tức gì về Slim.
Chiến tranh lớn đã nổ ra. Tình hình thế giới vẫn còn chưa ổn định.
Dù cho chuyện gì có xảy ra với Slim, tôi tin rằng cậu bé đã rất vui khi vẽ bức
tranh này.
Nhà Pony trước đây----
Sau vài sự mở rộng và tái tạo, chỉ còn nhà thờ nhỏ là vẫn y như cũ.
Nhờ có Mệ William mà việc mua lại đất từ ông Cartwright mới trở nên suôn sẻ.
Và nhà Pony lại đông đúc trẻ con như mọi khi. Giá mà tôi có thể giúp đỡ các cô
một chút, nhưng ngay lúc này đây---- tôi không muốn rời xa anh*, người mà hơn
bất kì ai khác, luôn muốn có tôi ở cạnh.
Trở về nhà Pony từ dinh thự nhà Andrew, tôi nhanh chóng quay trở lại làm “Candy
nghịch ngợm”.
Jimmy là đứa được được nhận trong lúc tôi vắng mặt. Nó không chịu nhượng lại vị
trí thủ lĩnh, lại còn đòi thi đấu mà không biết đến khả năng của tôi.
Các cô mà biết được thì sẽ giận lắm. Nhưng tôi vẫn rất tự tin là một khi trở về
nhà Pony, không ai có thể đánh bại tôi về màn trèo cây hay quăng dây thừng. Như
ngày xưa ấy.
“Tại sao con có thể tranh giành với Jimmy nhỏ hơn mình chứ Candy? Con nghĩ mình
mấy tuổi rồi hả? Thật là...”
Cô Lane thở dài trong lúc rầy la, nhưng vẫn nháy mắt nhìn qua cô Pony. Các cô
như trút được gánh nặng khi thấy tôi đã lấy lại tinh thần.
Dù vậy--- dù có thế nào, thì tôi vẫn không còn như ngày xưa.
Nghĩ đến đấy thỉnh thỏang tôi lại thấy trong lòng đau buốt, như thể có chút
nước lạnh giá đang đọng dưới đáy tim.
Không ngày nào mà tôi không nghĩ đến Anthony.
Cả Stair và Archie----
Mỗi khi bị kí ức làm cho chóang ngợp tôi lại lẩn tránh Jimmy và bọn trẻ đang
đòi chơi với mình để một mình trèo lên đồi Pony.
Đầu đông trên đỉnh đồi Pony, những ngọn cỏ úa lạo xạo tiếng khô ran trong cơn
gió lạnh.
Những cơn gió mang mùi tuyết.
Tôi đã phải luôn kiềm nén nước mắt.
Tôi đã hứa với Anthony. Tôi sẽ giữ nụ cười của mình----
Đấy cũng là lời hứa với Hòang tử trên đồi.
Tôi đã gửi đến Mệ William một lá thư dài.
Lá thư chứa đựng lời xin lỗi cho hành động ích kỉ của tôi, sự bày tỏ lòng biết
ơn vô tận và để nói rằng tôi đã chuẩn bị tinh thần về việc hủy nhận con gái
nuôi của nhà Andrew----
Không có hồi âm từ Mệ William.
Tôi đã nghĩ rằng mình không còn là con gái nuôi của nhà Andrew nữa.
Cho đến khi một chiếc xe màu đen đến đón tôi trong một buổi chiều sớm, khi
tuyết đầu mùa vừa rơi.
Lần gặp gỡ đầu tiên của Candy và Terry trên tàu
Trang 240 đến 243, tập 1 tiểu thuyết
"Candy Candy, câu chuyện cuối cùng", tác giả Kyoko Mizuki
Tiếng sóng vỗ hòa với tiếng động cơ tàu.
Nhạc từ trong khán phòng đã chuyển sang một bản tango vui nhộn.
“Cô Pony...cô Lane...anh Anthony...”
Candy thì thầm bằng giọng rất nhỏ.
Những giọt nước mắt chực trào ra khiến Candy phải chớp mắt một cách liên tục.
Gió thổi càng lúc càng
lạnh. Sương mù dăng trên mạn tàu như một chiếc khăn chòang trong suốt màu trắng
của Nữ thần bóng đêm.
Trên đường trở lại phòng, Candy dừng bước trong sự sửng sốt.
Cô nghĩ rằng đã trông thấy bóng ai đó đằng sau làn sương.
Tức thì sương mù tan biến và tấm thân đằng sau của người con trai trở nên rõ
ràng trên mạn thuyền.
Chàng trai đang đứng tựa vào mui tàu, ánh mắt nhìn thẳng xuống biển đen như thể
sắp nhảy xuống.
Theo bản năng Candy tiến đến gần hơn, trong lòng có cảm giác bất an.
Đột nhiên cô nuốt một ngụm nước bọt. Tim cô đập nhanh một cách khó thở.
“Anthony....” Môi cô mấp máy.
Người ấy trông giống như --- hình ảnh phía sau của người con trai ấy giống
như Anthony.
Bờ vai duỗi thẳng như thể đang chìm đắm trong suy nghĩ, và mái tóc mềm mại đang
bồng bềnh bay trong gió.
Candy như bị thôi miên, càng bước đến gần hơn.
Khuôn mặt nhìn ngang của người con trai ẩn hiện trong làn sương mờ ảo. Candy có
cảm giác tim mình đang bị thắt nghẹn.
Ồ, anh ấy trông rất giống Anthony...
Anh ấy chắc chắn cao hơn Anthony. Cơ thể cũng rắn rỏi hơn.
Nhưng sự giống Anthony quá đỗi của chàng trai khiến Candy như muốn khóc.
Sương lại tan. Khuôn mặt người con trai trở nên rõ rệt. Candy nhìn thẳng vào
chàng trai, giật mình.
Anh ấy đang khóc
ư!....
Đôi mắt đang nhìn đăm đăm vào nước biển đen sâu thẳm của chàng trai lóe lên một
tia lấp lánh.
Candy có cảm giác mình vừa trông thấy một điều không nên và tính lùi bước.
Nhưng cô không thể bỏ đi.
----Đôi khi Anthony cũng nhìn xa xăm giống anh ta bằng một khuôn mặt cô độc
y như vậy.
Đúng vào lúc tâm trạng của Candy đã đạt đến cực điểm,
“Ai đó?” Chàng trai quay ngoắt lại.
Là một giọng nói mạnh mẽ, khác hẳn với hình ảnh đơn độc từ phía sau.
“Ồ...Tôi xin lỗi...Anh trông rất buồn...tôi tưởng là anh sẽ nhảy xuống biển.”
Candy trả lời bằng giọng nhỏ nhẹ hơi run.
“Ta? Trông buồn ư?” Chàng trai chỉ tay vào mình và bỗng nhiên phá lên cười,
giọng trêu chọc. “Buồn cười thật. Nhỏ này bảo là ta trông buồn và có vẻ muốn
nhảy xuống biển?”
Giọng cười lớn ấy có vẻ không chịu ngưng. Candy bắt đầu cảm thấy khó chịu.
Anh ta cứ như một người khác, khác hẳn người con trai có vóc dáng từ phía
sau trông như Anthony. Hay cái tia lấp lánh từ khóe mắt hồi nãy là do mình nhìn
nhầm?
“Trong đó đang mở tiệc chúc mừng năm mới linh đình và cô lại ở đây đi dạo một
mình ư.”
Giọng anh chàng có vẻ giễu cợt.
“Tôi không thích tiệc tùng cho lắm.”
Candy trả lời một cách miễn cưỡng, ráng nhẫn nhịn.
Người con trai lại phá lên cười.
“Cô nói thế thôi chứ sự thật là cô không có ai để nhảy cùng.”
“Không phải!”
“Đừng buồn chứ cô bé tàn nhang. Thế này sẽ làm cho tàn nhang của em lộ rõ thêm
đó.”
Chàng trai bỗng nhiên đưa mặt đến gần sát
Candy và húyt gió.
“Trời ơi nhiều quá. Cả khuôn mặt tòan là tàn nhang. Tội nghiệp ghê.”
Candy nhìn chàng trai bằng ánh mắt hiềm khích.
“Xin lỗi đã làm anh thất vọng! Nhưng tôi thích tàn nhang của mình! Tôi còn đang
nghĩ cách làm sao để cho chúng mọc nhiều thêm! Anh ghen tị vì anh chẳng có chút
tàn nhang gì trên mặt.”
“Phù.”
Chàng trai bằng một cử chỉ khuếch đại, tỏ ra bị chóang ngợp rồi đưa mặt đến sát
hơn.
“Vậy thì cô cũng rất tự hào về cái mũi tẹt của mình”
Đôi mắt trêu chọc này chẳng giống Anthony chút nào.
“Tất nhiên rồi! Ngày nào tôi cũng ấn nó xuống như thế này!”
Anh ta làm cô tức chết! --- Trong giây phút nóng giận, Candy ấn thật mạnh cái
mũi của mình.
“Chà, mạnh bạo quá.”
Vẫn còn cười, chàng trai đứng thẳng người và bắt đầu bước dọc mạn thuyền.
“Tốt nhất là ta nên biến mất trước khi bị cô cắn cho một phát. Chúc mừng năm
mới cô gái tàn nhang. Ta đã rất vui.”
Anh chàng giơ một tay
lên và biến mất trong làn sương. Candy lè lưỡi theo bóng dáng đang khuất sâu.
Cô có cảm giác mình đã phí phạm cảm xúc của mình, lại còn nhầm tưởng, cho dù
chỉ là vài giây, rằng anh ta trông giống Anthony.
Những ngày ở học viện Thánh Paul: Terry đột nhập phòng Candy
Trang 304 đến 307, tập 1 tiểu thuyết "Candy Candy, câu chuyện cuối cùng",
tác giả Kyoko
Mizuki.
Cánh cửa nơi ban công mở tung kèm theo
tiếng động lớn và tiếng lỏang xỏang của kính vỡ.
“Ai đó?”
Candy bỏ bút xuống và đứng phắt dậy, cực kì hỏang sợ.
Bóng
đen nắm lấy tấm màn rồi ngã phịch xuống sàn.
“Terrious…!”
Candy như muốn nín thở và chạy ngay đến chàng trai
đang nằm trên thảm.
---------------------
Đèn đường sáng một cách mờ ảo trên những vỉa hè lót đá.
Candy chạy xuyên qua màn đêm trên những con đường của Luân đôn.
Cô vừa mới trốn khỏi học viện Thánh Paul
bằng sợi dây làm từ ga trải giường.
Mình đã trốn khỏi học viện một cách thành công… nhưng mà hiệu thuốc ở đâu nhỉ?
Candy chỉ mới nhập học, đây là lần đầu tiên cô bước ra ngoài. Cô không biết gì về thành phố
Candy nhìn quanh quẩn trong
lúc chạy. Hầu hết các cửa tiệm đều đã đóng cửa. Cô phải kiếm ra thuốc và quay
trở lại càng sớm càng tốt.
.
Áo anh ta te tua hết. Môi bị rách. Tay
và chân thì bê bết máu. Không chừng xương đã gãy rồi.
Làm sao bây giờ…?
Phương pháp
sơ cứu thì không đủ cho những vết thương thế này. Lại thêm cô không có thuốc men gì trong
phòng. Tệ hơn nữa là mùi rượu bốc lên từ Terrious.
Không thể để cho các sơ biết…
Candy
quyết định như thế.
“Terrious,
tôi sẽ đi ra
ngoài lấy cho
anh ít thuốc.”
“D…Dừng lại!”
Terrious gắng đứng dậy, tay này vẫn giữ chặt cánh tay
kia.
“Tôi đi lộn phòng…Tôi bị mất phương hướng…Cứ để tôi nghỉ một lát… Tôi sẽ sớm…rời khỏi…”
“Đừng có nói nữa!” Candy
băng vết thương của anh chàng bằng một chiếc khăn rồi đẩy Terrious trở lại ghế sofa.
“Hãy
ngoan ngoãn mà chờ ở đây! Tôi sẽ sớm quay lại!”
“Đ…đừng. Không cần thiết…”
“Im đi,
cái đồ say xỉn phá họai kỉ luật! Anh im lặng cho đến khi tôi trở về! Biết chưa?”
Sau khi
đặt vài cái gối đằng sau lưng Terrious, Candy rút từ dưới nệm ra sợi dây làm từ khăn trải giường. Terrious định mở miệng nói thì Candy đã ra dấu “Sụyt!”-- ngón tay
nghịch ngợm đặt lên môi, sau đó cô bước qua cánh cửa mở toang về phía ban công.
Candy nhìn quanh quẩn một cách kĩ lưỡng rồi quăng sợi dây vòng vào một thân cây.
Terrious
gắng nhướn người ra khỏi ghế sofa để chặn cô lại nhưng đã quá trễ. Candy nắm lấy sợi dây và nhảy phắt một cái vào bóng đêm.
"Thật là một kẻ lắm điều…"
Khóe miệng
Terrious cong lên một cách vô thức, anh chàng nhấc mạnh cơ thể ra khỏi ghế.
Chúa ơi… cô ta còn rừng rú hơn chính
Tarzan nữa. Làm thế nào mà mình lại đi lộn vào phòng của cô ta chứ.
Sau khi hít một hơi dài, Terrious
đưa mắt nhìn ra phía ban công. Không
sao, mình có thể đi được.
Điều cuối cùng
Terrious muốn làm là khiến cho Candy rơi vào rắc rối.
Những ngày ở học viện Thánh Paul
Trang 317 đến 319, tập 1 tiểu thuyết
"Candy Candy, câu chuyện cuối cùng", tác giả Kyoko
Mizuki
(Cuối tháng 2, gần
sang tháng 3, trong giờ nghỉ trưa)
Chuông trường đã đổ.
Candy gật đầu ra hiệu cho cả hai (Stear và Archie) rồi nhanh chóng trèo từ trên
cây xuống.
Có một lối tắt là đi vòng qua bãi cỏ xuyên qua rừng. Vừa chạy ngang cánh đồng
điểm đầy nụ hoa thủy tiên, Candy vừa nghĩ về Annie.
Annie thực sự rất…Archie…
Annie đã thuyết phục cha mẹ cho mình đến đây nhập học. Bạn ấy có lẽ đã rất háo
hức muốn bắt chuyện với Archie cho dù biết rằng như thế sẽ phạm quy và có thể
bị trừng phạt nghiêm khắc. Một người nhát như Annie mà lại…
Bất ngờ Candy vấp phải một cái gì đó và ngã nhào về phía trước.
“Thiệt tình, cho dù cô có thích tôi cách mấy thì cách quyến rũ đột ngột
này cũng khiến tôi giật mình lắm đấy.”
Terry đang nằm dài trên bãi cỏ, đưa tay từ phía sau ôm lấy Candy.
“A…anh đang làm cái gì thế”
Candy hất mạnh vòng tay và đứng bật dậy. Cô lại va vào chân của Terry và tệ hơn
hết là ngã vào người cậu.
“Cô hỏi tôi đang làm gì ư, câu đó đáng lẽ tôi hỏi cô mới phải.”
Terry cười vang và ngồi dậy. Candy đẩy mạnh và đứng bật lên.
“Tôi chỉ va phải anh! Chỗ nào anh cũng nằm được, như một cục đá!”
“Có đá nào mà biết thưởng thức hương hoa thủy tiên.”
Terry đứng dậy, trên người không còn vết thương nào.
Vết cắt trên miệng cũng đã hòan toàn lành lặn.
“Sao hả? Nhìn tôi bằng ánh mắt đó…Muốn được tôi hôn sao?” Anh chàng nhe răng ra
cười.
Máu nóng Candy đã chạy lên đỉnh đầu.
“Lạy Chúa tôi! Tôi chỉ hài lòng khi thấy những vết thương của anh đã lành.”
Candy khăng khăng trả lời.
“Đêm đó tôi đã ra ngoài để kiếm thuốc.”
“Chà cô đã vi phạm nội quy. Cô ra ngoài mà không xin phép sao? Ban đêm nữa à?
Tôi phải báo chuyện này cho các sơ biết mới được.”
Candy biết mình đang bị hắn khiêu khích, bắt đầu cảm thấy giận dữ. Cô thật sự
đã rất lo lắng cho hắn.
“Terry! Tôi...
Tại vì anh bị thương quá nặng.”
“Chà,
tôi thì không cần đến sự tử tế ép buộc đó đâu.”
Biểu hiện của Terry đột nhiên trở nên căng thẳng và chất giọng trở nên lạnh
lùng.
Candy miệng rất muốn đáp trả. Cô mím chặt môi, nhưng rồi cảm thấy xấu hổ vì sự
im lặng.
“Tôi không hề có ý muốn ép buộc anh cái gì! Cho dù anh có nài thì tôi cũng
không dám!”
Lại một lần nữa cô bỏ đi sau khi vừa dứt câu. Chuông trường đã ngừng đổ.
Thiệt tình, đúng là kẻ ngoan cố! Sự khó chịu lan khắp người cô.
Terry
đưa mắt nhìn theo Candy đang co vai chạy trong giận dữ. Anh chàng nheo mắt một
cách ưng ý.
“Cô ta… lần đầu tiên gọi mình là Terry.”
Như lẽ tự nhiên, trên môi Terry nở ra một nụ cười.
Bạn dịch hay vô cùng. Mình chưa từng đọc bài nào dịch mượt như vậy. Làm ơn giúp cho độc giả được thưởng thức hết câu chuyện candy này nhé. Bạn dịch xong trọn bộ tiểu thuyết chưa ạ. BạnBạn chu nhượng cho mình được không? Mình sẽ mua bản quyền của bạn để đọc cho thoả đam mê. Bạn hồi âm cho mình nhé huongkhiet83@gmail.com
Trả lờiXóamình cũng muốn mua bản dịch của bạn,bạn có thể chia sẻ cho mình được không? bạn trả lời mình với nhé, mail của mình : tonhi86@gmail.com
Trả lờiXóa