Cháu nhận được tin của ông từ hôm qua cơ, giờ biết nói sao đây khi cháu chẳng thể khóc nổi? Giờ đây, cháu sợ vô cùng. Sợ phải về để gắp ông, vì ông có còn nhận ra cháu nữa đâu, có thể nhìn ra cháu nữa đâu.
Cháu hiểu ông, ông sợ ra đi, ông sợ không còn ở trên cõi đời này để ở bên cạnh con cháu nữa. Vậy sao trong giờ phút này, ông lại ốm yếu thế?
Cháu lành lùng, ít nói, nhưng không phải không quan tâm. Ông hay làm khó mọi người, nói những lời lẽ không hay làm tổn thương nhiều người. Nhưng muôn vàn lần cháu muốn ông khỏe mạnh, ở bên cạnh chúng cháu. Cháu đã lấy chồng, sinh con đâu? Ông không muốn thấy điều đó à?
Cháu biết phải làm sao? nhìn ông như thế ư? mặc đồ tang lễ, khóc lóc và tiễn biệt? Điều này không thể xảy ra, cháu thật không dám nghĩ.
Ông có chờ cháu không? ông có thương cháu không? Khi cháu về ông còn nói chuyện được với cháu không?
Cháu không muốn tưởng tượng, cuộc sống này cháu không muốn mất mát những điều đó. Vì cháu có quá nhiều điều muốn làm, quá nhiều điều muốn chứng minh cho ông thấy, cháu gái ông giỏi đến mức nào?
Cháu luôn tưởng tượng một ngày nào đó, khi cháu cưới. Ông hạnh phúc đứng bên cháu, nhìn cháu bước vào cuộc sống nhỏ của cháu. Khi nào có con, cháu sẽ đưa cháu về thăm, mua quà, mua nhiều thứ...
Họ nhìn thấy cháu họ thấy cháu cô đơn, họ thấy cháu đáng thương. Nếu ông không lời mà từ biệt cháu, thì cháu như thế nào.
Ông có trả lời câu hỏi của cháu không?

0 nhận xét:
Đăng nhận xét