Ông thân mến!
Hôm nay vẫn nằm trong những ngày của tháng 7 âm lịch. Người ta vẫn gọi tháng 7 là tháng cô hồn, có ngày 15 là ngày lễ Vu Lan. Những ngày đầu tháng nhà ai cũng tấp lập chuẩn bị vàng mã đốt cho người nhà ở dưới. Nhà mình thì đốt hôm mùng 4 âm, hôm đó mẹ cũng có hỏi "mùng 4 đốt mã cho ông có về không?" Cháu đã nhăn mặt nói mẹ "sao về được nữa vì nghỉ hết ngày nghỉ rồi". Bây giờ cháu mới thấy tiếc. Đáng lẽ hôm đó cháu cũng nên có nhà để đốt mã cho ông.
Không biết có phải vì hôm nay cháu ở nhà có một mình hay không nên làm tâm trạng buồn? Cháu không thể kìm nổi nước mắt mình. Mà thực tế, cháu phải kìm chế lắm rồi! Lúc nào cũng nhớ tới ông, nhớ tới từng giọng nói, từng điều bộ, bao hình ảnh của ông cứ đeo bám... Đã sắp một năm rồi, cháu thật sự đau lòng, đau lòng nhiều quá! Có rất nhiều đêm cháu nhớ tới ông, rồi cứ thế nước mắt chảy dòng dòng nhưng cháu đâu có dám để mọi người biết cháu khóc?
Mỗi lần cháu nhìn thấy Thiện, cháu lại nghĩ tới ông. Cháu biết, dù Thiện rất bé nhưng nó đã nhận thức được, nó biết ông không còn tồn tại nữa. Nhưng nó nhớ ông! Vì thế nên đêm nó cũng mơ thấy ông, có gì ngon nó lại chạy ra ban thờ nói " để thắp hương cho cụ trai đã". Chị nói "nó hay nói chuyện một mình với cụ nếu đi ra phòng khách ngoài".
Ở dưới đó ông có trách cháu không? Bây giờ cháu tiếc nuối nhiều lắm, có nhiều thứ trước cháu muốn ông mua cho ông, nhưng không có tiền. Giờ có tiền rồi muốn mua cho ông này nọ, muốn cho ông đi du lịch... Rồi khi cháu kết hôn vẫn muốn có ông bên cạnh, muốn ông nói khen cháu một câu 'ông rất tự hào về cháu'...
Cháu thực sự đã hiểu cảm giác "mất rồi mới hối tiếc nhưng đã quá muộn màng", thế nên cháu càng buồn, càng day dứt.
Ngày trước mỗi lần ông đi viện cháu vẫn là người tranh thủ đi trông ông, mà thực tế cũng chả phải trông vì ông vẫn sinh hoạt bình thường, chỉ là ở đó nếu ông có bảo gì hoặc mua gì thì đi giúp ông, cơ mà cháu không thích vào viện tẹo nào, nên trong lòng cũng đi theo kiểu 'trách nhiệm'. Còn bây giờ cháu lại tiếc, vì không được đi thăm ông ở viện nữa. Mỗi lần về quê, đi qua viện 109 hay viện Đông y là cháu lại thấy hình bóng ông phảng phất ở đó. Ông bị ốm hoặc chỉ đơn giản đi theo chế độ 2 lần/1 năm vào dưỡng bệnh. Mỗi lần vào thăm ông đều hỏi chuyện công việc ra sao, rồi ông giới thiệu khắp với mọi người cháu gái và chắt (cháu Thiện) của ông. Ngồi muộn muộn thì ông kêu về sớm đi, đồ ăn của ông, ông cũng bảo mọi người mang về bớt. Mình biết rõ tính ông, đôi khi người trong bệnh viện quá đông, ông cũng ngại ăn một mình, lấy ra chia thì hơi tiếc vì con cháu mua cho ông. Thế là ông không ăn rồi phần hết cho cháu mang về.
Từ ngày ông mất, cháu cũng biết nhiều thứ đã thay đổi như là cháu đã mua được xe mới, cháu cũng có nói qua cho ông, nhưng cũng vẫn tiếc vì ông không còn để khen cháu nữa. Cháu biết khi cháu mua được xe mới ông sẽ rất vui cho cháu. Nhà cũng có ti vi mới nữa, ngày trước ông cũng muốn đổi ti vi mới nhưng chưa có tiền. Cháu cũng tiếc vì điều này, tiếc khi nhà ta mua được chiếc ti vi cũng khá 'oách' mà ông không còn được xem nữa. Còn các đồ đạc khác hình như vẫn còn để nguyên. Góc tủ của ông hơi trống, vì một số loại thuốc không còn dùng được nữa nên phải bỏ đi. Cháu nhớ góc tủ ấy đồ của ông lúc nào ông cũng gói ghém và cất cẩn thận. Có ngăn nhỏ ở dưới ông hay để kẹo, lúc nào cháu nhà bá Duyên đến thì cho mỗi đứa mấy cái.
Cháu vẫn giữ của ông một chiếc áo len dài cháu mua cho ông hồi mùa đông 2014, cháu cất trong tủ nên chỉ toàn mùi lạ chứ không còn mùi thân thuộc của ông nữa.
Có lẽ nhà lúc nào cũng có ông nên giờ ông vắng mặt, mọi người thực sự chưa thích nghi được. Cháu biết, mọi người cũng nhớ ông nhưng họ chỉ để trong lòng và chả ai nói với ai. Ngày trước ông nằm ở dưới nhà, buổi tối cháu hay đi vệ sinh, đôi khi đi xuống nhà tối quá nên cũng hơi sợ nhưng cứ nghĩ tới ông nằm ngủ ở phòng trong đó nên không còn sợ nữa.
À còn một điều cháu tiếc nữa, ông không được gặp mặt Linh San. Linh San rất ngoan và đáng yêu, nhưng hơi còi và hay ốm. Nếu còn ông, ông cũng sẽ có cả chắt trai và chắt gái rồi.
Ông! Đến giờ cháu rất buồn, buồn vì ông không dặn hay để lại cho cháu và mọi người bất kỳ câu nào. Thế nên, cháu không biết ông nghĩ sao? Cháu dằn vặt vì điều này rất nhiều và cảm thấy thương ông vô cùng. Đến bây giờ và cả những năm về sau nữa có lẽ cháu sẽ không thể quên được cái giờ khắc ấy, cái ngày cháu chỉ chờ trời sáng lên một tẹo, trời bớt mưa một tý rồi lao về đến bệnh viện tìm ông. Lúc gặp ông cháu không được vào, mong gặp ông vì chỉ sợ ông không còn nhận ra cháu được nữa. Cháu nghé qua cửa sổ để nhìn ông, cháu vẫn thấy ông đạp đạp (chắc vì lúc đó ông khó chịu), mãi mới được vào thăm ông, cháu muốn òa khóc nhưng vẫn cố nhịn, nhịn mãi nhưng nước mắt vẫn chảy, ông cũng khóc, ông vẫn nhận ra cháu. Lúc đó, thím vỗ về "Ngoan nó về rồi, ông có gì phải khóc, ông sẽ nhanh khỏi thôi". Cháu không thể kìm được nữa, nước mắt ông cũng rơi, cháu cảm giác như chính ông cũng biết rằng 'ông không còn ở lại với mọi người được nữa', ông khóc vì ông cũng không thể nói bất cứ điều gì nữa, nước mắt là tất cả những gì ông muốn truyền đạt, những gì mà ông muốn mọi người hiểu. Sau giờ phút đó ông không còn biết bất cứ thứ gì nữa, ông lên cơn co giật, co giật đến tím tái người, bầm hết cả máu nổi lên trên da chân, da tay. Ông cứ như vậy, nằm yên bất động và mọi người cố gắng trong bất lực, 3 ngày 3 đêm và cuối cùng ông đã ra đi.
Hôm nay, cháu mới được khóc thoải mái như thế, nhớ ông đến nỗi ngồi làm việc mà mắt đỏ au, nhưng cũng đâu có dám đổ lệ?
Cháu không biết có bên kia thế giới hay không? Không biết ông có dõi theo mọi người không hay, nhưng cháu vẫn muốn đặt một niềm tin rằng ông vẫn ở bên cạnh chúng cháu, vẫn dõi theo mọi người. Vì đặt niềm tin như thế nên cháu lúc nào cũng có cảm giác có ông bên cạnh. Và cũng do đó cháu luôn muốn viết và muốn tâm sự với ông thật nhiều!
Cháu chúc ông ở nơi nào đó luôn bình an, cháu sẽ nhớ mãi về ông và viết về ông thật nhiều!
Cháu của ông!

Nhận xét này đã bị tác giả xóa.
Trả lờiXóaHay quá
Trả lờiXóa