30/3/2016
Ngồi chát với đứa bạn lại nhớ đến cái thời cấp III ngày xưa. Chúng tôi ra trường ấy vậy mà đã 7 năm rồi. Tưởng chừng mọi thứ như mới bắt đầu, còn mới bỡ ngỡ mà giờ đã thành qua khứ xa xăm. Mỗi người có một cuộc sống riêng, giờ ngẫm nghĩ lại mà thấy cuộc sống như đã già nua và đau đáu bởi những ký ức xưa kia.
Bắt đầu từ ngày mới vào lớp 10, do tính cách rồi nhiều thứ giống nhau nên 5 chúng tôi trở thành một nhóm bạn thân, gồm có Tôi, Thùy, Tuyết Mai, Nguyệt Mai, và Dịu. Có lẽ tôi và Tuyết Mai là hai đứa trung lập nhất trong nhóm và cũng là 2 đưa đến giờ phút này còn thường xuyên qua lại, liên lạc và bị ảnh hưởng bởi nhau. Nói thế là bởi, vẫn có đứa ko hợp tính nhau và sau này mỗi đứa có cuộc sống riêng nên liên lạc cũng dần ít đi. Nhưng nói chung, chúng tôi vẫn là 1 nhóm bạn tốt. Suốt một quá trình dài 3 năm, có lúc tình bạn thăm thiết, cũng có lúc có người hơi tách biệt, như Dịu chẳng hạn. Cuối năm lớp 12, nó có cách chơi hơi khác với nhóm, mà cũng chẳng hiểu sao dần tách dần. Nhóm cuối cùng lại còn 4 đứa, càng về sau này cuộc sống của nó lại càng khác xa với chúng tôi. Sau này, có dịp nối lại, thì đã là 7 năm trôi qua.
Có lẽ kỉ niệm ùa về nhiều và thường xuyên nhất với nhóm chúng tôi đó là hồi cuối lớp 12. Một năm cuối cấp cam go và nhiều biến động, đây cũng là cột mốc cho những bước ngoặt mới về sau này. Tôi không muốn nói quá sâu vào những kỉ niệm có liên quan giữa nhóm chúng tôi với các bạn ở lớp mà chỉ muốn nói đến những cuộc đối thoại những kỉ niệm chỉ là của riêng chung tôi có với nhau.
Tôi nhớ những ngày chúng ôn luyện tốt nghiệp cấp III. Hồi đấy thi tốt nghiệp không hề đơn giản và thi không chỉ là với mong muốn thì đỗ cấp III mà còn mong muốn thi tiếp lên đại học nữa. Nên bọn tôi cũng khá chăm chú vào việc học, đặc biệt là vào những ngày gần cuối. Chúng tôi thường thảo luận với nhau nên thi vào trường nào? Rồi đăng kí làm hồ sơ thi tuyển đại học. Ngày đó, Mai có dự định thi Luật và Sư phạm, sau nhiều đắn đo suy nghĩ và được sự cố vấn từ nhiều thầy cô, cuối cùng mai chọn luật. Dịu thì lựa chọn thi Trường Tây Bắc. Còn Thùy với Nguyệt Mai, không hiểu sao tôi lại không nhớ rõ họ đăng kí thì gì? Còn tôi sau bao nhiều lần đắn đo, tôi cũng đánh liều nộp đơn thi vào trường ĐHSP Hà Nội với chuyên ngành Việt Nam học.
Hồi ấy, để tiện đi học chúng tôi còn ở nhờ nhà một bà cụ ở gần trường. Con cái bà đi vào Nam làm ăn, nên trong nhà chỉ còn mình bà và hai đứa cháu đi học cả ngày. Nhà bà có một gian phòng, có giường và bếp ở đó. Bọn tôi phân công mang mỗi đứa một ít đồ đi để ngủ trưa và nấu cơm tại đó. Cũng từ trong căn phòng này, chúng tôi có biết bao nhiều kỉ niệm. Có một lần chúng tôi ngôi trêu đùa nhau “Sau 4 năm nữa chúng mình sẽ ra sao nhỉ?”. Bọn tôi ngồi bàn tán sôi nổi. Thùy thì lúc nào cũng giản dị, giản dị một cách không thể giản dị hơn được nữa. Do vậy, lúc đó chúng tôi thi nhau trêu “Sau này có khi Thùy mặc váy ngắn, đeo kính, đi giày…Có khi gặp lại chúng mình lúc ấy còn không nhận ra ấy.” Nói chung, chúng tôi ngồi tưởng tượng ra tương lai, 2 năm, 3 năm, 5 năm…sẽ như thể nào? Và rồi, cái ngày chúng tôi ngồi đó tán gẫu đến bây giờ đã là 7 năm. 7 năm đó chúng tôi ra sao, chúng tôi đã làm được những gì…?
7 năm đã trôi qua và giờ đã có 4 người lập gia đình, yên ổn trong cuộc sống hôn nhân, nhưng cũng có người vẫn có cuộc sống của một con người tự do, tự tại. Quay trở về năm đầu tiên ra trường ấy. Tôi học lực thì không tốt lắm vậy mà vẫn đậu vào trường SP danh tiếng, tiếng tăm ở nhà và ở trường cũng nổi lên, mọi người biết đến tôi nhiều hơn. Nhưng sự vui mừng ấy lại chẳng chọn vẹn một chút nào, tôi không muốn nói và nhắc lại nhiều về chuyện này.
Còn Mai một cô gái đạt học sinh giỏi toàn diện suốt 3 năm liền lại trớ trêu thay bị trượt mất cơ hội vào trường Luật. Mai quyết định đi học Cao đẳng Nội vụ, nhưng học nửa học kỳ thì nghỉ để ôn thi đại học. Đến đợt thi 2010 Mai đỗ vào trường ĐHSP Hà Nội, chuyên ngành SP văn học. Cũng từ đó, chúng tôi được học chung trường, được ở chung một chỗ. Mai cũng là người gắn bó và cũng là người bạn có lẽ là thân nhất của tôi, tính đến thời hiện tại.
Thùy không thi Đại học mà thay vào đó học Cao đẳng kinh tế gần nhà, có học cùng Nguyệt Mai luôn. Hai đứa cũng có vẻ thân nhau hơn từ đó. Lớp tôi cũng có khá nhiều bạn học trường này.
Có lẽ người mà tôi muốn nhắc đến nhiều nhất chính là cô bạn dở dở, ương ương trong nhóm – đó là Dịu. Dịu đôi lúc trẻ con, mà không, phải nói là đối với chúng tôi Dịu lúc nào cũng tỏ ra trẻ con, chúng tôi cũng thấy Dịu trẻ con thật, nhưng với tính cách thật sự và với những mối quan hệ bên ngoài thì Dịu lại hoàn toàn khác. Dịu thi ĐH Tây Bắc cùng một cô bạn thân gần nhà nhưng khác lớp tôi là Chang. Cả hai đều không đậu và cả hai cũng quyết tâm thì lại năm sau. Tôi chả hiểu sao, cả hai cô bạn này đều là những người tôi lo lắng và đau đầu nhất. Nhưng cuối cùng họ cũng có được cuộc sống ổn định và bình yên (hiện nay). Chang thì được tôi khuyên xuống dưới HN ôn thi và ở cùng với tôi luôn. Còn Dịu thì ở nhà ôn thi cùng với một người bạn cùng lớp ở trường chuyên Trần Phú (bạn này cũng có mối liên quan hệ khá lớn với chúng tôi, mà đặc biệt với tôi). Tôi cứ nghĩ Dịu và bạn trai ấy sẽ quyết tâm ôn luyện lắm. Nhưng chả hiểu sau gần 1 năm, đến ngày sắp thi ĐH, Dịu thông báo với chúng tôi Dịp sắp lấy chồng. Tôi há hốc mồm mà ngạc nhiên, cứ nghĩ chỉ là trêu đùa. Vặn hỏi đủ kiểu, cuối cũng đó vẫn là sự thật. Trong khi ôn thi ĐH Dịu có quen bạn Bộ, hai bạn ôn thi ĐH với nhau, chẳng may cảm mếm và phát sinh quan hệ. Dịu ôm bụng bầu được vài tháng và quyết định kết hôn ở tuổi 18 (Dịu sn 1992 nhưng học cùng với khóa 1991 chúng tôi). Dù đầy bất ngờ, bỡ ngỡ cũng hối tiếc, nhưng chúng tôi vẫn phải nói ra lời chúc mừng cho hai đứa. Lúc đó, tôi và Mai lo nghĩ cho Dịu nhiều lắm, bởi cả hai còn quá trẻ. Cuộc sống lại chưa có gì, phụ thuộc hoàn toàn vào bố mẹ chồng, trong khi đó chồng Dịu cũng là một người hiền lành nhưng không phải là đứa biết suy nghĩ thấu đáo và có quyết định. Lo lắng vẫn hoàn lo lắng, tiếc thì tiếc chứ cũng không biết làm sao? Sau này Dịu sinh em bé, tôi biết cuộc sống Dịu rất vất vả. Nó gầy sọp cả đi, người không ra người, đến nỗi tôi khó có thể chấp nhận được. Nó kể khổ, tôi cũng chỉ biết nghe, cảm thông, động viên, chứ chẳng giúp gì được. Tết vẫn đón nó đi chơi lớp, nó vẫn vui vẻ lắm, nụ cười bên ngoài che đi bao điều khó khăn, vất vả bên trong. Lấy nhau được gần 3 năm, tôi và Mai là sững sờ lần nữa khi nó thông báo nó với Bộ chuyển bị ly hôn. Lần này, tôi với Mai không biết nên mang biểu cảm gì nữa. Đây là lựa chọn của nó, quyết định của nó, chúng tôi cũng không nói gì nữa. Lúc gần cuối ĐH tôi nghe tin nó sang Trung Quốc cũng với mẹ và chị. Không biết đây có phải là lựa chọn đúng? Liệu cuộc sống của nó có tốt đẹp hơn hay không? Nhưng chúng tôi vẫn luôn mong rằng, nó sẽ hạng phúc hơn.


0 nhận xét:
Đăng nhận xét