20:28 - 21/10/1015
Con người vốn bất lực với nhiều điều, nhiều thứ. Nhìn thấy, nhận thấy mà không thể làm gì để nó cứ thế, cứ thể rơi mất và trôi vào dĩ vãng. Tôi muốn khóc, khóc thật nhiều... nhưng khóc không thể vơi đi nỗi nhớ, vơi đi nỗi đau thương.
Cuối cùng chỉ ôm cho mình một kỷ vật và quay người ra đi - một chiếc áo len mà chính tôi đã mua cho ông vào mùa đông năm ngoái. Tôi chả bao giờ ngờ được, ông lại bỏ mọi người ra đi nhanh thế! Nhưng ông vẫn giữ lời hứa chờ tôi trở về, nhìn thấy tôi, ông vẫn nhận ra và khóc không thể nói lên lời...
Vào thời điểm này, mọi vấn đề đều khiến tôi rơi vào đáy sâu, cảm giác không biết phải làm gì tiếp theo? Cô đơn, trơ trọi và muốn nhắm mắt để mọi thứ nhấn chìm. Chưa bao giờ, tôi lại thấy mình bất lực và không tìm được lối thoát cho bản thân mình đến thế?
Nhưng rồi mọi thứ qua đi, lòng nhẹ nhàng một chút - nhưng lại sợ chính cảm giác bây giờ. Bởi tôi nhận ra rằng, ông không còn là của hiện tại mà thành quá khứ, không thể nắm bắt được. Cuối cùng tất cả là hồi tưởng...
Ngày cháu còn rất bé!
Ngày cháu còn rất bé!
Cháu nhớ, hồi học mẫu giáo, bà chuyển sang nhà chú trông nhà và phụ giúp trông cháu cho nhà chú thím, do vậy cháu được ông chăm sóc. Hồi đó đi học lớp mầm, ông thường hay chải và buộc tóc cho cháu. Buộc búi thành hai bên trông rất gọn, ông bảo đó là "buộc tóc tai mèo", nhưng đến lớp bạn nào cũng cười và chê. Cháu về khóc suốt, không cho ông buộc kiểu tóc như thế nữa, nhưng người lớn chỉ cần gọn gàng là được chứ làm sao để ý tâm lý trẻ. Dĩ nhiên, lần sau ông vẫn buộc như vậy và cháu phải chấp nhận, mặc dù đến lớp rất ngại.
Đôi bàn tay to, nhăn nheo và thô kệch ấy đã từng cầm lược chải tóc cho cô cháu gái
Sự chắp vá không hoàn hảo
Đôi bàn tay to, nhăn nheo và thô kệch ấy đã từng cầm lược chải tóc cho cô cháu gái
Sự chắp vá không hoàn hảo
Trẻ con ngày bé rất thích nhất được mua quần áo và giầy dép mới, bản thân tôi cũng vậy. Quần áo thì thường chờ đến ngày Tết mới được mua, còn giày dép thì cứ hỏng thì chắc là phải mua rồi, nếu không lấy gì mà đeo đi học? Nhưng chả hiểu sao ngày ấy, giày dép sản xuất ra dùng bền lắm, mãi không "rách". Chờ đến khi rách rồi tôi sẽ rất hí hửng, vì có thể được mua một đôi dép mới. Nhưng niềm hí hứng của tôi lúc đó bao giờ cũng bị dập tắt tức khắc, vì dép cứ rách là ông nội tôi lại mang đi tái chế cho chúng tôi để tiếp túc sử dụng. Ở nhà, ông tôi lúc nào cũng có cái liềm cùn và ít dép rách không thể sử dung được nữa để làm "nguyên liêu" tái chế cho dép của chúng tôi. Cứ chỗ nào rách là ông tôi lại vá lại thế chúng tôi thường xuyên phải đeo dép vá. Tôi không thích điều này chút nào. Vì cứ nhìn xuống chân lại thấy các vết chắp vá chằng chịt, bạn bè lại có dịp để trêu chọc tôi. Nhưng dù không thích thì tôi vẫn phải đeo, phải dùng... dần dần về sau cũng trở thành thói quen, dù thói quen này tôi nghĩ mình không thích lắm.
Nhưng một số điều tôi nhận ra rằng, ông tôi rất chăm chút cho từng cái ăn, cái mắc, cái đi cho tôi lúc thơ bé và tôi nhận ra rằng người vấn luôn bên tôi, chăm sóc cho tôi chính là ông nội.
Tôi con nhớ, hồi học lớp 6 lúc đó đã lên cấp 2 rồi - một dấu mốc mới cho tuổi mới lớn. Tôi biết điệu đà hơn một chút nên cũng chú ý đến lối ăn mặc hơn song bố mẹ không thể tạo điều kiện và quan tâm tới các vấn đề lúc đó của tôi được và ông nội tôi vẫn là người chú ý những điều nhỏ nhặt ấy - dù những điều đó - lúc bấy giờ luôn làm tôi ngại ngùng và không thích. Hồi đó, cậu mợ trong Sài Gòn có gửi ra cho chị em tôi một đôi giày búp bê bằng da cứng, màu nâu, có quai nhìn cũng khá xinh. Nhưng vì cũ kỹ rồi nên chị em tôi chả ai buồn lôi ra để dùng và nhét vào tít trong hộp tủ đứng. Mùa đông lạnh, ông tôi bảo tôi lôi ra dùng và bảo bố tôi mua mấy lọ si đánh giày về để đánh cho mới
Nhưng một số điều tôi nhận ra rằng, ông tôi rất chăm chút cho từng cái ăn, cái mắc, cái đi cho tôi lúc thơ bé và tôi nhận ra rằng người vấn luôn bên tôi, chăm sóc cho tôi chính là ông nội.
Tôi con nhớ, hồi học lớp 6 lúc đó đã lên cấp 2 rồi - một dấu mốc mới cho tuổi mới lớn. Tôi biết điệu đà hơn một chút nên cũng chú ý đến lối ăn mặc hơn song bố mẹ không thể tạo điều kiện và quan tâm tới các vấn đề lúc đó của tôi được và ông nội tôi vẫn là người chú ý những điều nhỏ nhặt ấy - dù những điều đó - lúc bấy giờ luôn làm tôi ngại ngùng và không thích. Hồi đó, cậu mợ trong Sài Gòn có gửi ra cho chị em tôi một đôi giày búp bê bằng da cứng, màu nâu, có quai nhìn cũng khá xinh. Nhưng vì cũ kỹ rồi nên chị em tôi chả ai buồn lôi ra để dùng và nhét vào tít trong hộp tủ đứng. Mùa đông lạnh, ông tôi bảo tôi lôi ra dùng và bảo bố tôi mua mấy lọ si đánh giày về để đánh cho mới

0 nhận xét:
Đăng nhận xét