21:02 - 28/7/2016
Có
những mất mát mãi vẫn là mất mát, có những nỗi nhớ cứ tưởng cứ lờ đi sẽ quên,
nhưng nó vẫn cứ đứng im đó.
Thời
gian gần đây, những giấc mơ về ông không còn xuất hiện nhiều nữa. Nhưng rồi bất
chợt lúc nào đó, hình ảnh về ông lại quay về. Những nỗi nhớ ấy đến rất tự nhiên
hay nói cách khác tự dưng mình nhớ đến cái gì đó hoặc có một kỉ niệm tác
động... hình ảnh về ông lại hiện về.
Cũng
như hôm nay vậy, nghe bài hát "Phố không mùa" - Bùi Anh Tuấn. Bài hát
này một thời rất nổi tiếng, đâu đâu cũng mở, đâu đâu cũng nghe, mà hình như hồi
đó là vào năm 2013 thì phải - tức là cách đây 3 năm. Mình nghe bài này nhiều
nhất khi làm nhân viên thu ngân tại Sen Cafe đường Nguyễn Huy Tưởng. Bài hát có
trong một album tổng hợp các bài hát hay, được các anh trong cửa hàng hay mở
cho khách nghe. Có lẽ bài hát gây ấn tượng về nhạc lý lẫn lời nên mình cũng khá
thích. Quan trọng hơn bây giờ mỗi lần nghe lại bài này, lại nhớ đến một thời đã
từng làm ở Sen cafe - đây cũng là công việc đầu tiên sau khi ra trường mình
làm. Thời đó, có vất vả, đồng lương "bèo" lại phải làm cả tháng không
được nghỉ. Lương tính theo giờ, tháng đầu 10k/tiếng, tháng thứ 2, thứ 3 tăng
dần là 12 - 14/ tiếng. Vì vậy, nếu sau tháng thứ 3 làm cố định lương cũng
khoảng hơn 4tr. Đối với mình lúc đó cũng là khá lắm rồi. Sau khi ra trường chả
ai có công việc đúng chuyên ngành luôn cả, có được công việc làm tạm cũng là khá
lắm rồi. Ý định lúc đó chỉ là đi làm, nếu có thể thì học lên cao học chứ chưa
có muốn về quê.
Lúc
đó, ông vẫn thường xuyên hỏi thăm xem tình hình ra sao. Rồi nói nếu học xong
rồi thì về quê xin việc, đừng ở trên đó, mà không xin được việc thì ở đó làm
gì...? Ông không muốn mình ra trường rồi chỉ đi làm thuê kiểu phục vụ như thế.
Mình biết ông lo nhưng cũng không muốn làm ông thất vọng nên nói với ông về
tình hình công việc "Thực tế công việc không tồi, lương làm cố định thì
cũng được khoảng 4 triệu, cháu ở đây vừa đi làm vừa định thi lên cao học".
Ông không nói gì nữa, chỉ dặn dò qua vài thứ rồi thôi.
Vì
thế, khi mình nghe lại bài hát "phố không mùa", thấy bao nhiêu cảm
xúc và kỷ niệm ùa về, kể cả gương mặt và biểu cảm (trong tưởng tượng) của mình
lúc đó. Cũng có thể, vốn dĩ bài hát đã mang nhạc lý man mác buồn, càng khiến
người ta nhớ lại nhiều điều và buồn theo.
3 năm
ra trường bao khó khăn, trắc trở, có thể nói là chật vật, đôi lúc còn không
nuôi nổi mình. Nhưng rồi thì sao, mình vẫn phải cố gắng, vẫn có lòng tự tôn vì
không muốn trở lại quê. Mình chưa thử nhưng mình cũng nghĩ khả năng về quê tìm
kiếm công việc càng khó. Mình lại càng không muốn khi học xong rồi lại phải để
bố mẹ bỏ tiền ra lo cho cả việc đi làm. 3 năm có quá nhiều thứ, nhiều lúc nghĩ
lại cảm thấy "thì ra bản thân mình có thể làm được, có thể chịu khổ
được". Tuy nhiên, chịu khổ được nhưng không có nghĩa là phải chịu khổ và
nhất quyết sẽ không để bản thân phải chịu khổ lâu. Đến bây giờ công việc khá ổn
định (có thể nói là như thế), nhưng ông thì không còn nữa.
Ngày
xưa muốn mua cho ông cái gì thì mọi thứ đều khó khăn, nhưng giờ có tiền muốn
mua này nọ cho ông thì cái mình mua được chỉ là những thứ có thể đặt được lên
bàn thờ.
Đau
lòng đôi khi chỉ biết để đấy hoặc giấu trong lòng chứ làm sao có thể nói ra
được. Bởi họ vốn nghĩ rằng người già rồi mất là chuyện đương nhiên, nếu mình cứ
buồn thì những người đã từng mất người thân như anh chị, bố mẹ, con cái... chả
nhẽ họ lại cứ than, cứ đau buồn. Chả ai muốn nhìn thấy những điều đó cả. Vì
thế, mình chỉ có nhắc lại về ông trong những câu chuyện, chứ không tỏ ra vẻ
thương đau hay nhớ nhung, đau lòng về ông.
Lại có
một lần nhớ lại, hồi ấy mình về, ông gọi mình bảo "hôm nào về cháu mua cho
ông cái kính lúp ông nhìn chữ cho rõ, chứ nhìn kính cũng không rõ được
nữa". Mình nhớ ông có một cái kính lúp nhỏ lấy được ở đâu về ấy, nhưng bé
quá và độ phóng to không cao nên cũng khó nhìn. Rồi lần sau chẩn bị về, mình
tìm mãi chỗ bán kính lúp nhưng không thấy có hàng nào 'xịn xịn' cả. Đến của
hàng sách Nguyễn Văn Cừ cũng chỉ còn có mỗi 1 loại mà cũng chả xịn cho lắm. Ông
dặn nên cũng phải chọn lấy một cái, nhưng độ phân giải nó cũng không cao. Hôm
về ông xem ông cũng kêu không rõ lắm. Lần đó, mình cứ áy láy mãi. Cũng ti tiện
thay, lúc mua mình chỉ sợ kính đắt tiền quá không có đủ tiền để mua, nhưng thực
tế nó lại khá rẻ. Cơ mà đúng là tiền nào thì của ấy. Sau này có ý định
mua cho ông một cái mới... nhưng đã không còn có cơ hội nữa.
Hồi
chưa có tiền, chỉ mua được cho ông những thứ bèo bọt hoặc có khi ông dặn mua mới
mua. Lại nói đến mua đông, hình như cũng mới thôi thì phải năm 2014. Ông nói
"lúc nào về mua cho ông cái áo len, áo ông không thấy còn cái nào
cả". Mình cũng vẫn bảo vâng, mẹ mình thì nói với mình "ông còn nhiều
quần áo hơn cả bố mày, nhưng toàn quên không tìm ra nên bảo là không có".
Bây giờ nghĩ lại, có thể lúc đó ông chỉ muốn cháu gái ông mua cho ông quần áo
thôi chứ cũng chả phải ông thiếu. Bởi vốn dĩ ông luôn là người muốn người khác
quan tâm hỏi han. Ngày đó, mình cũng chả nhớ là đi đâu nữa, nhưng có một cái
sạp ngoài mặt đường đang bán rất nhiều quần áo, nhiều người vào đó mua nên mình
cũng tạt vào chọn mua được một cái áo len cho ông. Một cái áo len tay dài,
không đắt tiền cho lắm. Sau mình có về qua chợ sinh viên thấy có áo len 3 lỗ
cũng khá hợp với ông nên mua thêm cho ông một cái nữa. Mua về ông cũng có vẻ
khá thích nhưng không có nhiều biểu hiện cảm xúc cho lắm. Hồi ông mất, mình
mang xuống một cái áo cũ của ông mà mình đã mua. Giờ vẫn còn có cả tóc bạc của
ông khi còn sống vương vào.
Trong
suy nghĩ của mình, từ trước đến nay, ông luôn là một người chuyên quyền nhưng
không phải cổ hủ. Cái gì ông cũng nói được kể cả sai hay đúng. Có lẽ ông vốn
muốn ông là trụ cột trong gia đình, bất kể ai cũng phải nghe theo những ý kiến,
những quyết định của ông. Ông khó tính, ông hay làm khó mọi người trong nhà,
ông làm mọi người đau lòng, làm mọi người bị tổn thương, làm mọi người thường
xuyên phải cãi vã và rơi nước mắt... Nhưng ông vẫn rất thương mọi người, vẫn
rất quan tâm tới mọi người khi có những biến cố xảy ra. Ngày mình bị ngã xe,
ông là người hỏi han và lo lắng nhiều nhất. Ngày chị mình say rượu, buồn vì
chuyện tình yêu thì ông là người thuê taxi lên đón, lúc đó ông vẫn đeo một đôi
dép tổ ong vá nhiều chỗ. Khi chị mình đi học trong Sài Gòn, ống vào chơi thấy
phòng trọ nóng, ông sợ chị khổ, ông lại một mình khắp nơi đi tìm phòng trọ cho
chị. Khi chị mình sinh cu Thiện, trong lúc đang không biết ngày tháng tiếp theo
phải làm sao thì ông cũng "ngoài giận trong thương" cùng bá Duyên
thuê taxi xuống đón về. Khi mình bị ốm nằm ở phòng bên cũng chạy ra ngoài gọi
ông "ông ơi người cháu hình như bị sốt ấy", vậy là ông lại dậy đi tìm
thuốc uống cho.... Rồi nhiêu nhiều nhiều...điều khác.
Giờ kể
lại thì ra kỉ niệm về ông nhiều quá! Cả một tuổi thơ đến khi trưởng thành, ông
đã như thế nhưng vẫn có ông ở bên.
Và rồi
khi ông không nói được câu nào nữa, mình cũng chỉ biết khóc và ông cũng khóc...
Ông à,
thực ra ai cũng nhớ và thương ông cả, nhớ rất nhiều. Vì vậy, ông bình an nhé!
Không ai quên ông và mong ông cũng đừng quên ai. Cháu vẫn sẽ viết, viết về ông
thật nhiều và kể cho ông thật nhiều. Nhớ ông!
29/7/2016

Xúc động vô cùng
Trả lờiXóa